LÊN ĐÀ LẠT NHỚ QUẢNG TRỊ – CHÙM THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA

0
651

                        

Gửi Quảng Trị
             Tặng Lê Đức Dục

1. Bão theo ngọn gió Đông
Bạt gió Lào về xứ
Quay lưng về phía bể
Cát trắng chạy lên rừng . . .

2. Đà Lạt mưa và sương
Quê miềng hạn và khát
Mạ ơi, giếng đá cổ
Nước có còn rỉ không ?!

                            Thanh Niên Chủ nhật – số 299 – 26.10.2003

KHÔNG ĐỀ

Mây bay về phía biển
Én liệng quanh đỉnh đồi
Em trôi về phương nớ
Anh ngụp lặn ngược xuôi.
             Đà Lạt, 6.2006

 

 

LẶNG LẼ TÔI (*)
 
Trở về thành phố cũ tìm em
Lặng lẽ mưa bay về ngôi nhà cổ
Phải phiêu bạt qua bao mùa dâu bể
Em sang ngang đã mấy chuyến đò rồi!…
 
Trở về thành phố cũ tìm nhau
Lạ lẫm Từ Thức trở về cố xứ
Bạn học cũ đứa chân trời góc bể
Đứa tuổi xuân đã cát bụi lâu rồi!…
 
Trở về trường xưa thăm hỏi thầy cô
Tường đá xám chừ rêu phong đếm tuổi
Bác phu trường già  run run tay chổi
Thầy cô ơi, thành thiên cổ hết rồi!…
 
Chỉ còn tìm đến giáo đường xưa
Mưa tháng bảy lạnh hơn ngày trước
Không có em, liễu rũ hoa tái nhợt
Thánh giá nghiêng buồn trong tiếng chuông nghiêng!…
 
Trở về thành phố cũ tìm xưa
Hoa phượng tím tàn rồi, không gặp được
Hoa đào đỏ mùa nầy chưa đến tiết
Tôi tìm xưa mà tôi gặp tôi thôi!…
 
                  Nhà Sáng tác Đà Lạt, 6.2013.
                  (Trần Tích phổ nhạc, Vân Khánh ca)
LÊ THIÊN MINH KHOA

 

(*):

       … Tình yêu và hoài niệm về quê cũ luôn thường trực trong tâm khảm nhà thơ (LTMK), nên khi lên Nhà Sáng tác Đà Lạt viết bài thơ “Lặng lẽ  tôi” thì khung cảnh Đà Lạt trong bài thơ chỉ là cái “cớ” để nhà thơ hoài nhớ đến thành phố cũ Quảng Trị tan nát, chia lìa và trường  Trung học xưa Nguyễn Hoàng ly tán, không còn tên cũ:

…Trở về thành phố cũ tìm nhau
Lạ lẫm Từ Thức trở về cố xứ
Bạn học cũ đứa chân trời góc bể
Đứa tuổi xuân đã cát bụi lâu rồi!…
 
Trở về trường xưa thăm hỏi thầy cô
Tường đá xám chừ rêu phong đếm tuổi
Bác phu trường già  run run tay chổi
Thầy cô ơi, thành thiên cổ hết rồi!…
 

Cho nên “Lặng lẽ  tôi” được Trần Tích,  một nhạc sĩ người Quảng Trị đồng cảm phổ thành nhạc trong một ca khúc cùng tên…

(Tường Vi-  NỖI NIỄM HOÀI CỐ HƯƠNG QUẢNG TRỊ TRONG THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA- Bài 2)

Có liên quan