KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG NĂM – KỲ 46 – Xuân Sắc

0
46

Thừa những lúc Nguyễn Ánh đến xin xỏ các phương tiện, Xiêm Hoàng gợi ý và được Nguyễn Ánh sốt sắng đáp ứng cho một số tướng tá đi đánh thuê dẹp loạn các nơi cho vua Xiêm. Muốn được sự ưu đãi của vua Xiêm, nhóm người này không tiếc than mình cố lăn vùi vào máu của dân Xiêm mà sống.

Bọn lưu vong nuôi ý đồ trở về nước chiếm lại uy quyền. Sẵn lúc vua Xiêm có tham vọng mở rộng cõi bờ nên khi vua Xiêm hỏi thăm nội tình đất nước, NGuyễn Ánh mời mọc, cam kết nếu được Xiêm La giúp sức, khi phục hồi được uy quyền cắt đất nộp cho Xiêm một vùng từ song Tiền trở qua, toàn bộ Chân Lạp cũng nhường cho vua Xiêm trọn quyền đặt nền cai trị. Ánh chỉ giữ phần bên này từ Định Tường, Gia Định, Trấn Biên trải ra miền ngoài.

Cả một vùng rộng lớn đất đai màu mỡ phì nhiêu quả là miếng mồi béo bở. Qua nhiều lần bàn bạc kỷ lưỡng, ước giao chắc chắn, vua Xiêm ra lệnh tuyển quân, tuyển tướng thu gom lương thực chuẩn bị cuộc viễn chinh do Nguyễn Ánh dẫn về. Gần một năm nay, thỉnh thoảng các vùng Rạch Giá, Hà Tiên có bọn cướp biển tràn vô hoành hành, thực chất bọn này là gián điệp của vua Xiêm, mục đích của chúng là dọ đường thử sức chờ ngày khởi sự.

Trong hang ngũ tàn quân có tên than vương Nguyễn Lộc, là người mấy năm trước vâng lệnh Nguyễn Ánh về Quan Hóa góp lương bắt quân. Biết LỘc là than vương và muốn cho địa vị mình được Lộc tìm cách nâng cao che chở, Hà Đảnh kết than cùng Lộc bằng cách hứa gả Thiên Hương. Mặc dù Lộc đã ngoài bốn mươi và Thiên Hương năm ấy chưa đầy mười sáu tuổi, Hà Đảnhvẫn quyết òng ép buộc Thiên Hương. Sự việc chưa biết kết thúc ra sao thì thời may NGuyễn Ánh vừa thua to, tàn quân chạy sang Xiêm La, nhò đó mà Thiên Hương được yên than mấy năm nay. Không dè đến nay, trong đoàn khách ba người vừa mới tới lại có tên Nguyễn Lộc. Thâm ý của Nguyễn Lộc lần này quyết thành than với Thiên Hương để gây cho NGuyễn Ánh them được tay chân than tín trong nước, đồng thời cắt hẳn thế hai chân của Hà Đảnh.

Lê Sĩ Triệt nói xen vào:

–        Vậy Hà Đảnh dung con gái mình làm mồi câu địa vị, danh vọng?

–        Đúng vậy. Bên kia họ củng cố chiếm cho được Thiên Hương hòng kéo Hà Đảnh về mình. Được Hà Đảnh thì được cả người và của cải trên đất Quan Hóa, đó là sự bán mua lợi dụng lẫn nhau. Hà Đảnh tham vọng vô cùng, bản chất ấy khiến y mù quáng không lường được việc theo Nguyễn Ánh khác nào cô hồn bám theo chân quỷ. Công hầu vương tước đâu chưa thấy nhưng trước mắt là sắp toi mất cơ nghiệp và đào sâu them hố bất bình của dân chúng Quan Hóa đối với y mà thôi.

–        Và tội nghiệp cho đứa con gái của mình.

Nói xong Lê Sĩ Triệt thấy long nao nao, tự nhiên chàng nghe nghèn nghẹn trong cổ, nỗi nghẹn ngào tiềm ẩn từ nơi sâu kín nhất của trái tim đột nhiên dâng lên khiến chàng choáng váng, hơi thở đứt quảng.

Cố nén long chàng tự hỏi: đã yêu rồi sao? Chỉ nghe vài câu Đặng Nhượng kể lại chàng đã cảm thấy sự mất mát lớn lao nhức nhối tận tâm hồn. Chàng cố làm ra vẻ bình thản để che đậy xúc động của mình bằng những cử chỉ vụng về. Lê Sĩ Triệt với tay lấy ấm trà cũng run rẩy, nước không chảy vào chén mà chảy trượt ra ngoài chàng cũng không hay. Đến khi ông Tám Trầm nhìn thấy, ông đưa chén vào hứng lấy nước rồi bảo:

–        Thôi.

Lê Sĩ Triệt giật mình nhìn lại thấy nước trà đọng vũng trên chiếc đệm, thẹn quá chàng nói chữa:

–        Quỷ thần, đầu óc để tận đâu đâu ấy.

 

Hết chương năm – Mời bạn đọc đón đọc chương sáu.