KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG NĂM – KỲ 45 – Xuân Sắc

0
48

–        Sao ngươi về khuya vậy?

 

Trà Phí cười hệch hạc nói:

 

–        Cô Thiên Hương dặn tìm ông trao cái này thật gấp, ông xem cho ý kiến rồi cháu đem ngay vào dinh cho cô.

 

Đặng Nhượng xem thơ, sắc diện đổi thay nhiều lần. Khi ngừng xem mắt ông chớp liền mấy cái. Trao thư qua tay Lê Sĩ Triệt, ông thở dài, vừa nói:

 

–        Xem đi, việc lớn đến rồi. Bác đinh ninh rằng nó sẽ đến trong một ngày nào đó, nhưng không dè nó lại đến sớm thế này.

 

Xem thơ xong chàng trả lại, Đặng Nhượng đưa cho Trà Phí căn dặn:

 

–        Cháu bảo cô Thiên Hương cẩn thận để ngay vào chỗ cũ đừng làm mất dấu, nguy hiểm lắm.

 

Dưới bong trăng, Trà Phí lầm lũi trở vào huyện đường. Đặng Nhượng lắng nghe tiếng chó sũa xa dần, xa dần rồi dứt hẳn, ông nói:

 

–        Trà Phí đã vào đến nha rồi.

 

–        Đến rồi.

 

Ông Tám Trầm họa theo hỏi:

 

–        Có chuyện gì xảy ra mà anh nói việc tới rồi?

 

–        Việc bức thư Lê Sĩ Triệt thấy thế nào?

 

Lê Sĩ Triệt trả lời:

 

–        Cháu đọc thấy thư của ông Chu Văn Tiếp nào đó, nhờ quan huyện cho vay bạc và giúp phương tiện cho hai thương khách đi ra Bình Định và xuống Định Tường. Cháu không hiểu gì nhiều hơn nhưng lời lẽ ghi trong bức thư ngắn ngủi đó.

 

–        Chỉ bằng đó sự kiện, nhưng nó chứa đựng một vấn đề vô cùng lớn lao, ta không thể xem thường vì chưa đo lường được hậu quả.

 

–        Xin bác nói rõ hơn, nếu có thể  cho cháu biết.

 

–        Cách đây ba hôm, Chu Thiện có dẫn vào nha môn một thương khách để ra mắt quan huyện. Ngày hôm qua lại có ba người đến hầu quan, khi họ đi ra lại chỉ thấy có hai người.

 

–        Chẳng hay có việc gì xảy ra chung quanh mấy vị thương khách đó?

 

–        Họ chính là những con chim cú báo hung tin.

 

Đặng Nhượng bắt đầu kể:

 

–        Hà Đảnh là vây cánh của cựu trào Nguyễn Chúa. Từ ngày trấn nhậm Quan Hóa, sẵn tính nết là một quan viên có rất nhiều tham vọng. Y mong muốn khi được thăng đến chức Bố Chánh, Tổng trấn hay là Thượng thơ có quyền cao chức trọng cũng sẽ có một gia tài đồ sộ trong tay. Do đó, khi còn ở các địa bàn dân cư y lo việc thu vén cho đầy túi. Cao vọng của họ Hà chưa thành thì gặp hồi chúa Nguyễn đào vong. Nguyễn Ánh và đồng bọn không còn giữ được chỗ đứng của mình bởi những trận đánh phủ đầu tới tấp của nghĩa quân Tây Sơn làm thất điên bát đảo. Lúc ấy Hà Đảnh ở tại Quan Hóa sống như con bài hai mặt, bên ngoài giả cách quy phục tân trào, bên trong ngấm ngầm lien lạc với bọn tay sai của Nguyễn Ánh. Các việc lấy thuế, thu lương, bắt người của bọn tàn quân ấy đều có bàn tay của Hà Đảnh nhúng vào.

 

Trước đây mấy năm, tướng của Nguyễn Ánh là Chu Văn Tiếp có cấy lại Quan Hóa một đứa cháu là Chu Thiện với mục đích: Một là tiếp tay cho họ Hà, hai là dòm ngó công việc ở Quan Hóa. Những khi ảnh hưởng Tây Sơn mạnh mẽ thì hắn thu hình tránh né, đi công cán ở các vùng sâu. Lúc vắng mặt tây Sơn thì hắn lộng hành quá quắt. Có lúc hắn ăn ngang nói ngược, qua mặt Hà Đảnh nhiều điều nhưng Hà Đảnh vẫn bỏ qua, vì lão còn nuôi hy vọng khi Nguyễn Ánh khôi phục được uy quyền lão sẽ được nhờ cậy vào cửa miệng của Chu Thiện. Ngừng một lúc, uống cạn chung trà, Đặng Nhượng kể tiếp:

 

–        Trận tấn công gần đây nhất của Tây Sơn, khiến Nguyễn Ánh phải bỏ cả vùng Gia Định rộng lớn. Một đoàn vừa người vừa của cải, lương thực, tài sản gom thu, bọn chúng cặp theo song Bến Nghé chạy về Hố Bò. Bị truy bức đám tàn quân vọt lên Nước Đục, chúng vẫn chưa yên tâm lại kéo đến khu rừng rậm ở hướng đông bắc Quan Hóa hơn một ngày đường, đến bên bờ một con suối lập “sân chầu” họp bàn mưu kế.

 

Nguyễn Ánh điểm lại lực lượng thấy hao hụt quá nhiều, không dám đương đầu cùng sức mạnh Tây Sơn, trước mắt phải tìm cái ăn và giữ mạng sống, hắn bàn bạc cùng đám tay chân lén lút kéo lên đất Chân Lạp tìm chỗ dung than.

 

Tàn quân còn độ gần một trăm tên khi đến chân núi về hướng đông nam, vì quá mỏi mệt, đói khát nên Nguyễn Ánh cho dừng lại nghỉ ngơi, thả quân lục lọi kiếm xóm nhà tìm lương thực. Vì xóm thôn thưa thớt, nghèo nàn nên hắn mới đình bộ đến bốn ngày mới có đủ cái ăn, cái cướp đem theo. Bởi nhiều hang động cướp bóc làm mất long dân nên tiếng dữ vang xa, quân Tây Sơn truy kích đến nơi khiến chúa tôi Nguyễn Ánh chạy thục mạng, hang ngũ rả rời. Nơi chúng dừng chân trống nghỉ, về sau có tên là Sơn Đình. Tàn quân Nguyễn Ánh tản lạc, mạnh ai nấy lo thoát than, mấy hôm sau lại tìm gặp y bên bờ sông Vàm Cỏ rất xa về hướng Tây Quan Hóa. Bọn chúng nửa mừng nửa sợ đặt tên cho chốn này là Bến Tầm Long9 nghĩa là tìm vua), rồi cùng vượt song theo sự hướng dẫn của Chu Văn Tiếp lần mò lên Lục Chân Lạp. Gặp lúc triều đình Chân Lạp lộn xộn không ai tiếp đón vì sợ uy vũ của Tây Sơn, chúng phải dời đi thẳng qua Xiêm La dung than và tìm cách phục nghiệp.