KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG MỘT – Kỳ 2 – Xuân Sắc

2
74

–        Hai mươi năm trước, thầy ẩn dật tại chùa này, những ngày rằm thiện tín đến lễ Phật cầu kinh và xin thuốc. Khách hành hương gồm người tứ phương xa gần, lúc ấy thảo am đông vui như ngày hội. Một hôm thầy xuống thăm người bạn già ở ngôi chùa gần bến Cẩm Giang khi về ngang qua khu rừng mai, thầy gặp xác một người đàn ông khỏe mạnh bị ai giết chết. Một vùng cỏ cây chà xát có  dấu người ngựa quan quân. Thầy đang sững sờ bỗng nghe tiếng khóc nấc của hài nhi, vạch cỏ lau thầy thấy một đứa trẻ lên hai nằm trong bụi rậm, ẵm trẻ lên, nó lã trên tay thầy. Biết nó khát, thầy xuống suối tìm nước cho uống thì gặp thêm xác người thiếu phụ, ngoài vết thương va đầu vào đá, không thương tích gì thêm. Thầy cho trẻ thơ uống nước xong, nó tươi tỉnh lại. Nhưng vì sợ thầy, nó lại khóc lóc vùng vẫy nhiều hơn, phải mất công dỗ dành nhiều lần nó mới nín. Tình cờ thầy thấy dưới lưng áo trẻ có mấy hàng chữ máu, xem huyết thư thầy đoán hiểu mọi điều rồi đem xác hai người mạng bạc xếp nằm dưới một cái hố rộng, lấy đá sắp nên thành ngôi thạch mộ.

                Đứa trẻ đó thầy đem về nuôi dưỡng nhờ nước suối, cơm chùa, nó lớn dần lên trong tình thương đùm bọc của thầy và chư thiện tín gần xa. Càng lớn nó càng thông minh, dễ ăn, dễ dạy, không phụ công thầy. Thầy đã gắng sức luyện võ, tập văn để sau này nó thành người hữu dụng. Hiện đứa trẻ ấy là con, Lê Sĩ Triệt đang đứng trước thầy đây.

                Nghe xong, Lê Sĩ Triệt bàng hoàng xúc động. Bây giờ, chàng biết mình cũng có cha, có mẹ như mọi người. Nhưng vì sao có tai biến gia đình đến nỗi ha bị giết, òn mẹ phải quyên sinh, đầu va gộp đá giữa vùng hoang lạnh.

–        Thưa thầy, nghe thảm cảnh lòng con tan nát, nhưng xin thầy nói rõ nguyên nhân?

               Sư cụ nói:

–        Con hãy bình tâm, việc gì đến nó sẽ phải đến. Lẽ đâu thầy chỉ nói cho con biết ngần ấy hay sao.

–        Thưa thầy…

–        Thầy sợ rằng không sống được đến ngày con khôn lớn. Nên thầy đã ghi lại rõ ràng hoàn cảnh của con. Trang sử ấy thầy cất chung cùng bức huyết thư trên lưng áo. Con hãy dỡ hộc đá trước mặt, lấy cái tráp mở ra, bên trong các vật còn nguyên. Con xem sẽ rõ.

              Vâng lời thầy, Lê Sĩ Triệt tay bưng tảng đá, lộ bên dưới một hộc vuông, chiếc tráp bằng gỗ huỳnh đường bốc mùi thơm dìu dịu. Chàng nâng lên mở tráp, qua mấy lần giấy bọc, bên trong một tập giấy và tấm áo trẻ thơ lộ ra. Tuy tháng năm dài, nhờ bảo quản tốt mà mọi vật vẫn còn như mới. Hay tay run rẩy, Lê Sĩ Triệt nâng lên trao cho thầy, sư cũ khoát tay:

–        Con đọc đi, vì đó là của con.

              Nói xong, sư cụ ngồi im bất động, Lê Sĩ Triệt lật từng trang chằm chú để xem.

Xúc động dâng tràn qua từng trang giấy, hơi thở dập dồn đứt khoảng, những giọt nước mắt tuôn rơi, khi xem đến mấy dòng chữ máu, Lê Sĩ Triệt không còn đứng vững, chàng kêu lên:

–        Cha mẹ ơi, thầy ơi…

             Lời chưa dứt, chàng lảo đảo gục dưới chân thầy. Sư cụ mắt rớm lệ, tay vuốt ve mái tóc đứa học trò thân yêu, chuyện hai mươi năm trước như hiển ra trước mắt.

2 BÌNH LUẬN

  1. Nghe tin Kỳ tích Bà Đen đăng tải trên Đất Đứng, tôi mò mẫm mãi mới lần ra địa chỉ. Nhưng hụt hẩng quá trời! Đăng lại mà ngắn quá. Đất Đứng có thể đưa lên “dài dài” và mỗi ngày không? Mong lắm thay!

  2. Bạn đọc thân mến!
    Cám ơn bạn quan tâm đến tiểu thuyết của nhà văn quá cố Xuân Sắc. Do khâu nhập liệu nên mỗi kỳ chỉ đăng “chừng ấy” thôi. Nói vậy cho vui thôi. Đất Đứng sẽ khắc phục vào kỳ tới. Còn đăng mỗi ngày thì xin “từ chối” vậy. Mong bạn đọc thông cảm.

Comments are closed.