KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – Kỳ 24 – Xuân Sắc

0
32

Diệu Lan xen vô:

–        Như vậy là cha đã thấy rõ mọi việc hết rồi?

–        Sáng nay, lúc các con vừa rời khỏi am Mả Dộc ở Từ Hương thì cha cũng vừa đến đó thăm anh bạn già Chín Thép.

Thiên Hương xen vào:

–        Vậy ra thầy cũng là bạn thân của ông từ am Mả Dộc.

Ông cụ nói:

–        Phải, ta nghỉ chân tại đó, uống trà đàm đạo với bạn già một lúc lâu. Biết thế nào hai đứa cũng nghêu ngao theo đường nên ta không vội. Đến quá nửa buổi mới theo, nhưng nhờ già không thích đuổi bướm hái hoa nên bắt kịp và vượt hai chị em con. Ta đã ngồi đợi hai con trên tảng đá này trước khi bọn cướp đến chia nhau ẩn nấp để chờ gây sự.

–        Như vậy mà cha không ra tiếp sức để con và chị Thiên Hương chút nữa mất mạng.

–        Cha muốn để cho Thiên Hương khi lâm chiến thực sự có đủ dũng khí, bình tĩnh, nhạy bén trước đối thủ bằng xương thịt hẳn hoiu hay chưa. Lúc ta định ra tay thì người anh hùng đây can thiệp trước. Nên ta nín chờ xem diễn biến. Lúc chứng kiến đuợc tài nghệ thì ta có suy nghĩ xem cái tinh hoa võ thuật này xuất xứ từ đâu.

Quay sang Lê Sĩ Triệt ông hỏi:

–        Còn cháu, vì sao nhận được chiếc vòng rồi lại đứng ngẩn ngơ?

–        Thưa bác, lúc ban đầu cô Thiên Hương đưa chiếc vòng ra. Do bối rối quá, cháu nhận liền không kịp suy nghĩ xem nên có nhận hay không. Vì nếu nhận là nhận cả sự đền ơn đáp nghĩa, rồi còn bao nhiêu điều phức tạp khác chưa biết ra sao. Cháu chưa kịp suy tính thì hai cô đã đi vội vàng, hấp tấp, cử chỉ đó càng làm cháu bối rối ngẩn ngơ. Chẳng hay bác là bậc trưởng thượng chi của Thiên Hương, xin cho cháu được biết.

Thiên Hương thay lời bác:

–        Đây là thầy học của em.

Cụ già tiếp theo:

–        Ta tên Đặng Nhượng gia sư của Thiên Hương, ngoài việc dạy dỗ ta còn có nhiều trách nhiệm với nó. Tuy vậy trên nhiều lĩnh vực ta thấy tự mình khôg phép xen vào, nhất là về tình cảm, trái tim của tuổi trẻ. CVhính ta thấy rõ sự xao xuyến, rung động của cả hai người, ngặt vì còn quá sớm, đôi bên chưa kịp suy nghĩ về mình. Ta biết cái ngẩn ngơ và sự trốn chạy đều từ lẽ đó. Tốt nhất theo ta thì cái gì nó hợp nhau tự nhiên nó phải đến gần nhau. Hai cháu không nên hấp tấp. Riêng cháu hãy tự nhiên cho bác hỏi thăm.

Lê Sĩ Triệt đáp:

–        Bác cần gì cứ nói.

–        Thấy cháu sữ dụng ngọn roi là môt việc lạ trong làng võ của người mình hiện giờ. Vì phép đánh roi đòi hỏi nhiều công phu. Quan trọng nhất là phẩm chất, ý chí và thể lực của người được truyền thụ. Mỗi thế hệ chỉ được một hay hai học trò là cùng. Người được truyền thụ ngoài đại chí, đại lực còn phải chủ yếu là đại tâm. Dùng ngọn roi phải đáng đúng người đáng tội. Vì các miếng thế của nó thuộc loại tử chiêu tối hiểm độc, nên chỉ dùng để diệt ác trừ gian. Xưa kia khắp vùng Thuận Quảng, roi thần xuất hiện nơi nào là bọn tham quan ô lại ở đó bay hồn vỡ mật, quân xiểm nịnh bất chánh, bất lương, cường hào ác bá khiếp đảm kinh tâm. Do cái khó trong việc chọn người thừa kế, nên môn võ học này lần hồi bị thất truyền. Hôm nay, gặp cháu lúc hành sự ta thấy cái mới lạ là nó mang dáng vóc của một nền võ học mới hình thành. Ta không biết khẩu quyết của cháu thế nào, nhưng nghe tồn đọng hơi hám của những ngón “Ngọc trảng, Ngân đài”, những thế “Nhất tiên trực độ thanh kinh các, lại còn thêm sinh lực của “Hùng kê quyền”, bài võ đặc thù của quân Tây Sôn ngoài Trung. Bài quyền gà chọi đó được bậc chân sư phối hợp tuyệt vời với các món sở trường của lối đánh roi. Cho nên tác dụng mạnh mẽ không lường hết được. Như vậy, người truyền thụ cho cháu phải là bậc cao học tinh thâm, dùng tinh hoa cũ mà trước tác thành cái mới. Đủ cương nhu lại vô cùng dũng mãnh lại càng nặng tình bác ái, bao dung của một bậc xuất gia chân tu.Qua những thế võ tuy hiểm hóc nhưng luôn tạo cho kẻ địch một đường sống nhỏ, nếu chịu cúi đầu, ôm gối quy phục. Ta nghĩ nguồn gốc chân sư ấy không tách khỏi vùng Nam Ngãi, Bình Phú ở miền  ngoài. Phải thế không cháu?

Lê Sĩ Triệt đáp:

–        Bác nói rất đúng, tiếc vì con không được biết nhiều về nguồn gốc của môn Tiên học. Con được ân sư là Tri Tân hoà thượng truyền lại. Còn người sáng tạo và chân truyền Tiên pháp Mai hoa cho thầy cháu là sư bá Ngũ hành Sư Trưởng.

–        A, Ngũ hành Sư Trưởng Lê Bằng. Thảo nào mà Tiên pháp diệu kỳ thế kia. Thân thế và sự nghiệp của người, ta cũng biết qua do nghe nhiều người truyền tụng.

–        Thế bác cũng biết Ngũ hành Sư Trưởng?

–        Ta có vinh hạnh gặp người một lần. Ta biết Sư trưởng vì thất bại trong cuộc nổi dậy ở Hưng Yên để phù Lê diệt Trịnh, do con cháu nhà Lê khởi xướng. Người mới trôi dạt vào xứ Quảng cùng bốn nhà sư khác chia nhau tu ở năm ngọn núi Ngũ Hành Sơn. Ta gặp người ở động Huyền Không và người là sư trưởng trong năm vị. Người rất thương xót dân lành và cực ghét triều đình đầy tham quan ô lại, cho nên sau cuộc nổi dậy giết bọn hào lý ở đất Quảng vào năm Bính Tuất thì người và các nhà sư cũng biệt tăm luôn. Nay ta gặp được cháu là người tiếp thụ chân truyền của người làm ta nhớ lại kỷ niệm lần gặp gỡ ấy. Còn cháu hiện giờ cháu phải về đâu?

–        Thưa bác, cháu được ân sư cho vào đời để dựng nghiệp theo thế tục, vì cháu thiếu căn tu. Hiện cháu về Quan Hoá, vì nơi ấy may ra còn có người thân quen với gia đình cháu.

Diệu Lan hỏi:

–        Bây giờ cha cùng đi với con và chị Hương lên núi, mai hãy về cùng đoàn khách hành hương.