KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – Kỳ 23 – Xuân Sắc

0
24

Diệu Lan kính cẩn đáp:

– Chị của em là Thiên Hương, em tên là Diệu Lan, bởi tánh trẻ con ham vui xem hoa đuổi bướm nên lạc đoàn người cùng đi. Đội ơn anh hùng cứu mạng.

Thiên Hương tiếp theo:

– Chẳng hay ân nhân tên chi, người ở xứ nào xin cho biết để chị em chúng tôi tạc dạ ghi ân.

– Từ nhỏ đến lớn tôi ở chùa núi này. Nay thầy cho xuống núi vào đời. Có thể chúng ta trước đây cũng đã gặp nhau trên chùa nhưng không chú ý. Còn ân nghĩa có gì quan trọng mà nói chuyện ghi khắc.

– Thưa ân nhân, dù lớn hay nhỏ cũng là ân nghĩa, huống chi một hành động mà cứu sống hai chúng tôi. Người biết xử thế không thấy đây là ân nghĩa đáng ghi khắc thì sao xứng đáng để nhìn cỏ cây dưới bóng mặt trời. Xin người nhận lòng chân thành cảm tạ của chị em chúng tôi.

Nói xong Thiên Hương và Diệu Lan cúi đầu thành kính. Lê Sĩ Triệt lật đật đáp lễ. Nỗi bất ngờ thành niềm xúc động khi gần bên nhau. Chàng nhìn rõ gương mặt đáng yêu, tấm lòng đáng quý và nết hạnh đứng đắn đoan trang. Thiên Hương cũng ngẩn ngơ xúc động không biết phải nói lên lời nào chứa được cả nỗi niềm lưu luyến, kính yêu. Cuối cùng Lê Sĩ Triệt lên tiếng:

– Thưa hai cô, cuộc gặp gỡ nào cũng có nỗi ly biệt. Xin hai cô tự nhiên theo lối lên chùa. Còn tôi đường đời xa diệu vợi không thể mãi dừng chân.

– Ân nhân sẽ đi về đâu, cuộc gặp gỡ hôm nay đã gieo vào lòng tôi bao ân nghĩa sâu đậm. Người đi trên vạn nẻo đường biết còn lưu lại chút tâm tình cho kỷ niệm này không?

Lời Thiên Hương không diễn tả hết nỗi lòng nàngf nên cứ ngập ngừng không dứt.

– Thiên Hương, thân tôi nặng mang lắm nợ. Bốn phương chưa hẹn đâu là nhà, lẽ đời bèo hợp rồi tan. Nợ trai chưa trả, chí trai chưa thành, lưu luyến bao nhiêu cũng phải đến hồi chia xa. Xin hẹn lại một ngày mai ta sẽ gặp nhau.

– Thôi được, chim trời tất phải dọc ngang trong trời cao rộng. Chàng đã hứa một lời, em nguyện sẽ đón chờ dù rằng chung quanh mình chưa biết cuội đời vần đổi ra sao. Em không biềt chàng về đâu. Em cũng không nói em ở nơi nào, nếu cơ duyên dong ruổi thì đó là số phận. Đây xin chàng nhận kỷ vật để luôn thấy trong một góc nhỏ cuộc đời có kẻ vẫn luôn hướng mắt theo lối người đi. Xin người đón nhận.

Vừa nói, nàng vừa tháo chiếc vòng ngọc lồng trong cổ tay rồi trao tận tay Lê Sĩ Triệt. Cầm chiếc vòng mỏng manh trên tay, Lê Sĩ Triệt chưa biết nói lời nào. Từ chối hay chấp nhận, chàng còn đang ngẩn ngơ thì Thiên Hương, Diệu Lan đã thoăn thoắt leo núi lên chùa.

Thiên Hương, Diệu Lan trèo lên dốc núi chưa được vài mươi bước chân bỗng nghe tiếng gọi từ sau lưng:

– Thiên Hương trở lại.

Tiếng kêu trầm lặng mà vang vọng âm sắc quen thuộc khiến hai cô giật mình. Lê Sĩ Triệt đang ngơ ngẩn chưa rời chân cũng giật mình, ngạc nhiên nhìn lên. Diệu Lan sợ sệt nói nhỏ cùng Thiên Hương:

– Chết rồi, cha em đến. Ông thấy hết cả rồi.

– Ừ thì thầy đến, thầy đến thì có sao? Mình có tội lỗi gì đâu?

– Chiếc vòng tay.

– Đâu lẽ thầy lại khắt khe vì một chiếc vòng. Chị thấy bao nhiêu như vậy cũng chưa xứng đáng, lẽ nào vì món quà nhỏ nhoi ấy mà thầy lại hẹp lượng hay sao?

Cạnh một tảng đá thật to nằm bên chân núi có tiếng gọi hối thúc:

– Hai con quay lại mau.

Nhìn nơi phát ra tiếng gọi, Lê Sĩ Triệt thấy một cụ già đứng tực vào hòn đá, có lẽ đã lâu lắm đang vẫy vẫy tay. Nghe tiếng kêu và nhìn thần thái của ông chàng biết đó là một người mặc dù tuổi tác đã cao nhưng còn rất sung sức. Mắt sáng, trán cao, râu dài, vóc hình cao lớn, giọng nói khoan thai, một phong cách hào sảng ung dung mà nhân hậu. Thiên Hương, Diệu Lan hai người cùng quay trở lại. Biết mọi người đã thấy mình, ông già nhẹ nhàng từ tốn bước ra nơi vừa xảy ra trận đấu võ kịch liệt. Vừa bước chầm chậm ông vừa đưa mắt ngắm nghía lê Sĩ Triệt thật chăm chú. Ông đến trước mặt chàng thì Thiên Hương, Diệu Lan cũng vừa đến nơi cúi đầu chào. Sĩ Triệt cũng chấp tay thi lễ theo phép nhà chùa. Cụ già đáp lễ với chàng rồi quay qua Thiên Hương:

– Sao hai con lại đi như chạy trốn vậy?