KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – Kỳ 22 – Xuân Sắc

0
48

Không thể kéo dài tình trạng khó nói, khó xử trí, Lê Sĩ Triệt ngăn Thiên Hương lại, chàng lanh trí quay qua Khê Đol:

– Các người phải tính việc làm ăn lương thiện, nghề làm ăn cướp tôi thấy nhục cho thân trai và nguy hiểm cho thân mình lắm đó.

Khê Dol:

– Chúng tôi cũng là những nông dân chất phát, tháng năm cày cấy nuôi thân. Nhưng ức gì bọn quan làng ức hiếp. Người làm ra lúa gạo nuôi đời lại chính mình đói khổ. Lúa gạo làm ra quan lấy, trâu bò, heo cúi nuôi lớn quan bắt quan ăn, của cải dành dụm quan chiếm đoạt. Chúng tôi bị quan lấy của, giựt vợ mà còn phải bị tội tù. Khi vượt ngục được rồi không chốn nương thân, ở không yên chỗ, nay đây mai đó mới rủ nhau dụng cái nghề này với tham vọng điên cuồng khỏi làm mà có ăn. Chiếm đoạt của nạn nhân nhiều vàng thì sẽ giàu có, để cho tên mẹ sóc Prey Sala biết mặt, cho người vợ phản bội thấy tôi không phải không biết làm giàu. Điều ngu muội tai hại của tôi may nhờ anh hùng tha mạng, tôi mới hiểu ra.

Nói xong Khê Đol chắc lưỡi hít hà ra vẻ ân hận lắm. Trà Phí láu táu nói:

– Người anh hùng đánh võ hay quá. Từ xưa tới giờ chưa thấy ai đánh hơn cha tôi, bữa nay được coi một trận đã đời. Sợ thì sợ mà coi sướng mắt thiệt. Ước gì tôi được theo học võ nghệ, học tài đức của người anh hùng, chắc cuộc đời tôi đây khỏi gặp cảnh khốn đốn đi ăn cướp đường, đi đào mỏ đá như thế này.

Nghe Trà Phí nói, Khê Dol mừng ra mặt, tiếp lời con:

– Người anh hùng có thể dùng Trà Phí làm anh em bầu bạn. Tôi cho đó. Thằng này con tôi nó tốt bụng, tốt tính hơn tôi nhiều lắm, tốt lắm. Nó cứ cải lộn với tôi hoài hè. Mình cũng biết con nó đúng, nhưng chẳng lẽ nhịn thua con à? Với lại không còn con đường nào khác, làm ăn cày cuốc biết chừng nào mới khá được. Mưa nắng thời tiết của trời đất, chớ đâu phải của mình để mình sai khiến có lợi cho mình. Mất mùa đói khát thường lắm. Khi làm ra của, ra lúa thì bọn quan làng nó dòm muốn rớt con mắt. Đem lúa vô đến nhà là nó kéo nhau lại lấy không. Tức lắm. Bây giờ người anh hùng chịu cho nó đi theo học hành, nói thật tôi có chết cũng vui và mang ơn.

Lê Sĩ Triệt nghe lời thật thà chân chất của Khê Đol chàng cảm động:

– Nếu được như thế thì còn gì bằng, bây giờ có thu xếp gì cho em không?

– Nghe chưa Trà Phí, mày chịu đi với anh hùng không/ Nói mau đi.

– Con chịu.

Khê Dol:

– Thấy không, tôi lựa đúng chỗ, đúng người dạy dỗ là nó chịu liền.

Chợt Khê Đol trầm ngâm chớp mắt rồi ngập ngừng nói tiếp:

– Bây giờ cho tôi xin đem nó về một tháng để sửa soạn cho nó. Nó là con tôi. Tôi có một đứa con tôi thương nó lắm, nhưng cũng phải cắt ruột cho nó đi học khôn với người ta chớ, để lo cuộc đời về sau của nó chớ. Nó theo tôi chỉ có nước làm rẫy hoặc làm ăn cướp mà thôi. Vậy người anh hùng ở đâu, đúng một tháng tôi dẫn nó tới giao cho. Khi đó sẽ thấy nó khác bây giờ. Con của tôi mà, nó lịch sự đứa lắm, lại bụng tốt, tính tốt nữa. Cục vàng của tôi đó.

– Cuộc đời trôi nổi, tôi chưa có chỗ trú ngụ cố định. Em nó cứ ở chỗ ông đi, trong vòng một tháng đế Quan Hoá sẽ gặp tôi.

– Ừ. Vậy thì được lắm. Tôi sẽ đưa nó đếnchợ Trảng, tôi đi bán thuốc rừng và cho nó mãi võ với tôi, vậy là mình gặp nhau dễ dàng. Biết chớ?

– Biết, tôi sẽ đón tìm tại chợ.

Trà Phí hỏi:

– Cha à! Con kêu người anh hùng bằng gì?

Lê Sĩ Triệt đáp thay:

– Em kêu tôi là anh được rồi, chúng mình hơn kém tuổi tác không bao nhiêu đâu. Em đi với anh, anh sẽ lần hồi luyện tập võ nghệ cho em giỏi hơn.

– Em muốn đi ngay bây giờ này hè. Nhưng còn phải để cha em gần gủi ít hôm dạy khôn ít bữa. Xin anh nhớ đón em.

– Anh hứa là không quên.

Khê Đol từ biệt:

– Thôi kính chào anh hùng và hao cô gái con nhà quan.

Diệu Lan cười:

– Thôi các ông cứ về. Sau này đừng đánh bắt tụi tôi nữa là tốt.

Thiên Hương nói thêm:

– Các ông về làm ăn. Tôi mong gặp lại nhau lần nữa ta sẽ là bạn tốt của nhau.

– Xin hứa. Gặp lại nhau ta sẽ là bạn tốt.

Khê Đol nói xong dắt tay con trai cùng đồng bọn quay lại, cắt ngang rừng mai cặp theo chân núi đi về hướng tây mất hút.