KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – Kỳ 20 – Xuân Sắc

0
32

Thiên Hương tuy giỏi võ, tay có vũ khí nhưng phải chống cự với nhiều người và còn phải để tâm lo chống đỡ cho Diệu Lan nên nàng tỏ ra hơi nao núng. Túng thế nàng đành phải tính đường phá vòn vây thoát chạy. Nàng gọi Diệu Lan:

 

–         Em mau thoát ra ngoài.

 

Dứt lời nàng đánh vẹt Cà Chây nhảy ra ngoài, thuận tay nàng chặt luôn một cây mai định đưa cho Diệu Lan làm vũ khí. Cây mai đứt tiện ngã xuống thì bọn cướp đã sáp tới đánh dữ hơn. Trận đấu trở nên quyết liệt. Khê Dol hét lên ra lệnh:

 

–         Thằng Cà Chây, Tà Luông bắt con nhỏ tay không.

 

Cục diện liền được chia làm hai nhóm, Diệu Lan bị tên cướp áp đảo, phút chốc nàng lâm vào tình thế nguy kịch. Thừa lúc Diệu Lan đang lúng túng tránh né và mãi thụt lùi, Cà Chây tháo dây trong lưng quất mạnh vào chân Diệu Lan, Diệu Lan vướng dây bị hắn giựt mạnh nên mất thăng bằng té nhào. Bọn cướp ào tới bắt trói Diệu Lan và giao cho một thằng đứng trông chừng. Diệu Lan kêu lên bảo Thiên Hương:

 

–         Chị Thiên Hương chạy đi.

 

Thiên Hương một mình chống cự với mấy tên cướp, trong đó Khê Dol quả là dũng mãnh, đường đao của hắn thật là lợi hại. Thiên Hương nhờ được luyện tập võ nghệ từ tấm bé nên cơ thể khoẻ mạnh dẽo dai đủ sức đương cự cùng bọn cướp, nhưng vì bị chi phối bởi lo cho Diệu Lan, nên khi nghe Diệu Lan kêu nàng hốt hoảng, đường đao không còn linh hoạt. Bọn cướp giờ được thêm hai tên giúp sức nên chúng càng hung hãn. Trong lúc lo lắng, nóng lòng muốn cứu Diệu Lan, Thiên Hương thất thế bị một tên quăng dây giựt té. Khê Dol tức giận vì từ trước đến nay chưa ai làm cho hắn phải mệt nhọc thế này, căm giận hắn quyết giết chết Thiên Hương. Hắn khoa dao chém xuống Thiên Hương vừa lăn qua tránh được lưỡi đao thứ nhất thì lưỡi đao thứ hai đã đấn: Diệu Lan trông thấy hốt hoảng la lên:

 

–         Chết!

 

*********

 

Từ giã thầy và bác Lê Sĩ Triệt lòng ngùi ngùi bước đi chậm chạp, tâm trạng trống rỗng, chân bước đi mà lòng vẫn vương lại quanh chùa.

 

Từ nhỏ đến lớn sống quanh quẩn cùng thầy, đói no, ấm lạnh có nhau, từ miếng ăn cái mặc giấc ngủ, đêm ngày không bao giờ xa cách. Nay vào đời đơn độc, xa thầy, xa chùa, xa động, chàng thấy đó là một mất mát lớn lao, từ nay còn ai đâu để rầy la, dạy dỗ. Lòng buồn rười rượi, chàng đã xuống gần chân non mà vẫn chưa hay biết.

 

Giật mình vì cách không xa vang tiếng va chạm binh khí, tiếng quát tháo hậm hực vọng lại. Lê Sĩ Triệt lạ lùng, nơi đây trước giờ vô cùng yên tĩnh sao nay có cuộc đánh nhau? Nghĩ thế nàng chạy một mạch đến nơi xảy ra sát phạt. Chưa rõ nguyên cớ ra sao, chàng nép vào gốc đa lớn, chăm chú nhìn sáu người đàn ông lực lưỡng đang vây đánh hai thiếu nữ.

 

Đường đao của người thiếu nữ sử dụng rất thành thạo, nhưng ngặt sức gái lại phải đối phó với số đông, quả không cân sức, lại còn che chở cho người bạn gái tay không, xem ra thật kém thế. Khi Diệu Lan bị giật dây ngã, Sĩ Triệt đoán trước người thiếu nữ còn lại cũng sẽ thất bại vì ngón đòn này nên chàng đã chuẩn bị ứng cứu.

 

Nhớ lời thầy dạy hôm trước rằng ở hướng tay núi có bọn cướp xuất hiện, chàng đoán chắc chính là bọn này. Vùng hoạt động của chúng đã lan ra đến đây. Theo dõi đấu trường chàng muốn trận đấu kéo dài để biết thêm tài nghệ thiếu nữ, khi nhận ra Thiên Hương có nguy cơ thất bại, chàng cúi xuống nhặt một hòn đá cầm tay. Lúc Thiên Hương ngã xuống vừa tránh được đường đao thứ nhất của tên cướp thì đường đao thứ hai đã chém xuống. Thấy nguy, Sĩ Triệt ném hòn đá cứu nạn. Hòn đá xé gió bay thẳng đến tên cướp.

 

Khê Dol hăm hở xuống đao, kết liễu mạng sống Thiên Hương, bỗng hắn ối lên đau đớn nhảy lùi lại. Hắn ôm cổ tay nhăn nhó hoảng sợ nhìn cổ tay đỏ bầm, nửa thân tê dại, cánh tay như muốn gãy hắn buông đao lo sợ nhìn quanh. Bọn cướp giật mình la lên khi thấy một chàng trai ung dung từ gốc cây bước ra.Chàng khua cậy gậy dài như giễu cợt bọn chúng. Thiên Hương thoát hiễm hãy còn kinh ngạc, nhìn thấy chàng trai nàng biết ngay đây chính là người ra tay cứu nàng.

 

Sĩ Triệt đến trước mặt bọn cướp chống gậy ung dung nói:

 

–         Giỏi gì mà sáu đứa lực lưỡng vây đánh một cô gái.

 

Thấy việc của mình tưởng đã xong lại bị phá đám, lại còn bị ném đá ê ẩm cả tay, Khê Dol nổi giận điểm mặt Sĩ Triệt:

 

–         Việc của tao mà mày vô cớ xen vào thì mày phải chịu chết.

 

–         Việc gì, việc ăn cướp hả?

 

–         Việc gì cũng mặc tao.

 

–         Đây là đường khách thập phương đi cúng núi, bọn bây đến phá ta chưa trị tội là may. Khôn hồn lo xin lỗi hai chị đi.

 

–         Mày là thằng nào mà dám lớn lối như vậy?

 

–         Ta là Lê Sĩ Triệt từ nhỏ tới lớn ở núi này.

 

–         Vậy mày cũng là thằng ngồi không gạt chúng lấy gạo tiền dân cúng mà ăn. Chúng tao hơn mày là phải cực khổ đi cướp giựt. Tốt gì mà khoe khoang lớn lối?

 

Vừa dứt lời Khê Đol nhảy tới chém ngang mình Lê Sĩ Triệt. Sĩ Triệt nhẹ nhàng đưa bút chận lấy lưỡi đao mà nói:

 

–         Ta khuyên ngươi dẹp nghề này về nhà làm ăn lương thiện tốt hơn. Ai lại đi ăn cướp của khách đi chùa. Họ có bạc tiền bao nhiêu mà cướp.

 

–         Kệ tao, cướp của chục đứa nghèo cũng bằng một thằng giàu. Mày khôn thì đi chỗ khác, còn đây là hai con mồi của tao mày không được can thiệp vào.

 

–         Thật tình ta khuyên các ngươi mở trói thả cô gái kia ra và cút mất đi, bằng không thì chớ trách ta.

 

–         Mày là cái thá gì, tụi bây nhào vô giết nó cho tao.

 

 

 

Khê đol và đồng bọn ào tới. Cuộc chiến lại diễn ra các liệt trăm phần. Thiên Hương lượm đao, thừa lúc bọn cướp áp đánh Lê Sĩ Triệt, nàng đến cắt dây mở trói cho Diệu Lan. Nàng đưa cho Diệu Lan thanh đao và nhặt lấy cành cây, cả hai định vào tiếp sức cho Sĩ Triệt. Sĩ Triệt thấy thế liền nói:

 

–         Các cô yên tâm nghỉ tay, mình tôi đánh bọn chúng đủ rồi.

 

Miệng nói tay chàng sử dụng cây roi tung ra những đòn thế mạnh mẽ, xé gió rít lên. Bọn cướp ban đầu thấy chàng võ nghệ cao cường, chúng không muốn va chạm mà chỉ muốn áp đảo cho Sĩ Triệt bỏ đi. Chẳng dè Sĩ Triệt cương quyết không đi mà quyết tình can thiệp vào việc làm của bọn chúng để cứu Thiên Hương và Diệu Lan. Sợ mất mồi ngon, bọn cướp tức tối quyết lòng hạ thủ Sĩ Triệt.

 

Cuộc chiến càng lúc càng thêm dữ dội, bên nào cũng qyết tranh phần thắng về mình. Cỏ hoa chung quanh va chạm bẹp nát, tung cao một vầng bụi đỏ, sự chết sống bây giờ chỉ trong kẻ tóc đường tơ.

 

Thiên Hương và Diệu Lan đứng xem, hai cô không ngờ trận đánh nhau lại trí mạng như vậy. Tiếng vũ khí va chạm nhau chan chát, leng keng, chưa thấy ngã ngủ thắng bại về ai. Tiếng bọn cướp quát tháo cùng hơi thở hồng hộc dồn dập làm cho không khí nặng mùi chết chóc kinh rợn.

 

Bỗng nhiên Lê Sĩ Triệt la lớn:

 

–         Đủ rồi, bây giờ hãy coi chừng. Một.

 

Tiếng chàng vừa dứt, đấu trường một tên cướp rơi đao, hắn liền nhảy ra ngoài, ôm lấy cổ tay nhăn nhó ra chiều đau đớn khủng khiếp. Diệu Lan toan lại lấy đao thì Sĩ Triệt đã kêu:

 

–         Cô hãy lui ra không cần phải lấy đâu! Hai!

 

Một tên cũng bằng kiểu cách trên rơi đao, ôm tay nhăn mặt và cứ thế mà đến ba, bốn. Rốt cuộc cả bốn tên cùng với Tà Tuông hoảng sợ buông vũ khí bất lực đứng nhìn sững sốt chàng trai lạ mặt. Riêng Khê Dol đã nhảy ra ngoài từ trước nên mới khỏi bị rơi đao. Sĩ Triệt nhìn Khê Dol nói:

 

–         Bây giờ còn mình ngươi, nếu xin lỗi ta sẽ tha cho.

 

Khê Dol đã ngán Sĩ Triệt nhưng chẳng lẽ hắn là đầu đảng mà lại tỏ ra khiếp sợ thì sau này còn mong gì sai khiến bọn cướp. Quá giận đâm liều, hắb gầm lên rồi lao vào đâm chém túi bụi quyết sống quyết chết cùng với Sĩ Triệt.