KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – KỲ 42 – Xuân Sắc

0
21

– Bẩm quan lớn, nãy giờ theo dõi cuộc đối đáp, tôi … Chu Thiện suy gẫm nối kết lại thành câu thì …
– Thì sao, ngươi cứ nói.
Y ngập ngừng một lát như khơi gợi sự tò mò của mọi người, Hà Đảnh ra vẻ chán nản:
– Cứ nói thẳng ra đi, dù sao ta cũng đã thua cuộc.
– Bẩm quan lớn, câu đối của quan lớn ghép lại thế này “Giáo dân nghệ ngũ cốc”, nghĩa là quan lớn ra một câu ý nghĩa hoàn chỉnh, ngụ ý nhắc nhỡ hương chức phải dạy dân lo cuộc cày cấy ruộng đồng, trồng tỉa thóc, ngô, khoai, sắn, đậu làm món sinh nhai. Có phải ý quan lớn đúng vậy không ạ?
Hà Đảnh gật đầu tươi cười đắc ý, y rung đùi bảo Chu Thiện:
– Ngươi nói tiếp đi, nghe cũng xuôi tay đấy.
– Bẩm quan lớn ý của quan lớn quả đúng bậc phụ mẫu chi dân, còn câu của Biện Thiết thật là vô nghĩa. Cái gì mà “Gươm vua gừng thức keng” có trời mà biết ông ta muốn nói cái quái gì, có chăng khi ông ta nghĩ lại sẽ tự thấy cái dốt nát của mình. Phải không các vị?
Cả công đường vang lên những tiếng ồ ngạc nhiên, chắt lưỡi tiếc nuối và xầm xì châm chọc. Mỗi người một tiếng, có cả tiếng cười nhạo báng của số người ganh tỵ ban đầu. Huyện quan Hà Đảnh cũng khoái chí cười vang. Ông ta nghĩ rằng tên Biện Thiết chó chết này là đứa bày điều xúi quẩy cái đám hương chức xóm Ươm.Mới khoảng hai năm nay kể từ ngày ông ký giấy tờ cử hắn làm biện lại của xóm, mục đích của ông là tìm người lanh lẹ, phục vụ đắc lực trong việc trị dân, đem nguồn lợi địa phương về cho nha huyện. Không dè hắn là đứa dở dở, ương ương, cứ theo lời mật báo của Chu Thiện thì đúng nó là thằng ba que xỏ lá, ngoài mặt tỏ ra ngay thẳng thật thà, nhưng trong lòng bất phục, nhiều lần, có lần bôi bác, nói xấu quan trên, ngấm ngầm chống đối. Còn tệ hại và hổn xược hơn là hắn dám dòm ngó chiếc ghế uy quyền của ông. Chính nó bày khôn xúi dại cho bọn hương chức nhiều điều, gây thiệt hại mất nguồn thu cho huyện, rước mắt nó đã làm đứt mất của ông hết mười mấy mâm lễ vật, tiền bạc trong ngày hôm nay, nghĩ mà ứa gan. Chẳng những thế, nó còn trèo đè không biết tự xét mình dám đương đầu đối đáp cùng ông, ăn nói ngang hàng với ông như trang bạn. Chữ nghĩa không đầy lá mít, tài cán không bằng lổ kim, sức lực bẻ que tăm không gãy, chỉ có cái đầu gàn dở ngu ngốc, ăn nói càn quấy, nếu không trừ trước thì ngày nào đó, cái miện đầy bùa ngải của nó sẽ làm cho hương chức các nơi nghe theo nó mà không nghe theo mình. À mà đúng rồi, theo lời Chu Thiện nói mấy lần thì nó nó… cái thằng này bôi bác, nói xấu hạ uy tín mình, mục đích dòm dỏ cái ghế huyện quan. Đúng, chính thằng Dương Mộc cũng đánh tiếng nhiều lần rồi, vậy ta phải hạ nó liền rồi sau đó lột chức nó cho xong, lúc ấy thân mình mới yên. Thật là càng nghĩ càng sôi gan, không thể kéo dài.
Chờ cho lời xầm xì châm chọc lắng dịu bớt, Hà Đảnh xua tay bảo đáng kiển gọi mọi người im lặng, ông nói gằn từng tiếng:
– Ta đã bảo rằng để riêng từng chữ thì nó ám mắt, ám tai của mình nghe cũng hay hay, còn nếu đem gộp lại chẳng qua nó là câu vô nghĩa đến ngửi cũng không được, con vẹt cũng không thèm nói.
Chửi xỏ được một câu vào mặt Biện Thiết, quan huyện thích chí cười vang. Chu Thiện cũng cười hùa theo. Bao nhiêu hương chức đều tái mặt, nhất là các vị ở xóm Ươm cùng Biện Thiết vỡ lẽ rằng quan huyện bày ra việc đối đáp để chửi xỏ mình nhằm trả thù việc ông ta bị thiệt mất mấy mâm lễ vật. Đó là sự răn đe toàn cả hương chức trong huyện cũng là tiếng chuông báo hiệu cho Biện Thiết biết từ nay hãy liệu mà giữ thân.
Biện Thiết vô cùng phiền muộn, chán nản, ông ta nghĩ rằng: Trải qua mấy mươi năm, có lẽ ít nhiều Hà Đảnh cũng thay đổi tính tình theo tuổi tác. Đàng này, không còn sống trên đời bao nhiêu năm nữa mà vẫn đầy ngập lòng tham. Ông đánh giá lầm rằng lòng dạ con người có thể thay đổi dần qua tuổi thọ. Vì thế nên ông mong quan cải đổi phần nào cho đỡ xóm làng. Không dè hôm nay chính cái lòng tốt của ông vì mọi người lại là điều tối kỵ với quan trên. Trong khi mình vì dân nên không thể hạ mình đi cầu cạnh hay cúi luồn, thì có đứa xu nịnh nó mai báo chiều ton hót vô ra, người thích đường mật cứ nghe theo lời nó. Lời xu nịnh thì bao giờ cũng ngọt giọng và mát tai hơn. Nghĩ thế, Biện Thiết uể oải nói:
– Bẩm quan lớn, tôi nghĩ rằng cái thiệt chút ít của quan lớn chính là cái lợi cho nhiều người chứ không phải chỉ riêng cho mình tôi. Chuyện chung riêng thì mỗi người hiểu theo một cách theo ý mình. Quan lớn thấy vậy còn chúng tôi thì thấy cách khác. Nếu không có cái nhìn chung, không khéo ta lại mắc phải cảnh đám người mù đi xem voi mà thôi. Hôm nay tôi tự thấy với hoàn cảnh và thân phận hèn kém của mình, xin khuất phục mọi sự quở trách của quan lớn. Nếu quan trên thấy tôi có tội thì quan trên cứ kết tội, tôi xin cam chịu mọi búa rìu.
Lúc ấy Thiên Hương đang tiếp xúcvới nhóm khách đàn bà, phần lớn là vợ con các hương chức, nha lại hoặc các nhà buôn quanh chợ Trảng Bàng. Mọi người dù không ai ưa thích Hà Đảnh, nhưng họ lại có tình cảm với Thiên Hương. Dù đang bận rộn bên nhóm khách nữ, nhưng Thiên Hương vẫn lưu ý việc xảy ra giữa nhà Hà Đảnh và Biện Thiết. Nàng biết rõ bụng dạ nhỏ nhen, ích kỷ hẹp hòi của cha mình, nếu ông không trả đủa cách này thì cũng bày cách khác, ông không bao giờ chịu bỏ qua khi gặp điều không vừa ý. Khi nàng nghe Biện Thiết trả lời một cách nhẹ nhàng mà chua chát, nàng sợ cha mình kịp hiểu ra thì lại có chuyện không hay. Từ cuối phòng nàng bước thẳng đến chỗ Hà Đảnh và Biện Thiết đối đáp, nàng xin góp lời:
– Thưa cha, đây là cuộc vui do cha tổ chức, mời các cô bác khách quý đến để chung vui mừng sinh nhật của cha, đó là điều tốt. Còn việc đối đáp thì cha đã nói trước cùng bác Biện Thiết và mọi người rằng đây là trò vui chơi giải trí lành mạnh, nghe qua rồi bỏ mà thôi. Tôi thấy bác Biện Thiết chỉ vì sự gò ép của cha nên bác mới trả lời cầm chừng cho có lệ chớ thật sự ông cũng không có ý gì. Câu đáp cũng không có gì làm mất lòng sao cha lại đi nghe lời bới móc, mổ xẻ của Chu Thiện mà lôi kéo sự việc vào ngõ khác. Còn chuyện chung riêng là chuyện muôn thuở,hay dở, đúng sai, phải trái phảo do từng việc và cả từng lúc, từng thời không thể đưa vài điều, ít việc cỏn con mà lý giải trong chốc lát là xong. Cha và bác Biện Thiết đã đều quá ngũ tuần không biết còn sống trên đời bao nhiêu năm nữa mà lo tranh sự được thua của từng lời nói. Con muốn cha nên tránh xa sự ton hót của kẻ xấu mà hoà mình vào mọi người để sống cùng nhau. chia sớt cho nhau giọt nước tình thương. Con xin cha và bác Biện Thiết hãy bỏ qua việc này.
Mắng được Biện Thiết một trận nên thân, Hà Đảnh cũng nguôi dần, lại sợ mọi người cho mình nhỏ nhen, nên ông gật đầu tán thưởng và cạn nửa chung rượu chia đôi với Biện Thiết mà Thiên Hương vừa rót ra dâng mời để giải hoà.

Hết chương bốn.