KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – KỲ 40 – Xuân Sắc

0
33

– Năm nay các hương chức xóm Ươm đi lễ kiểu mới xem cũng hay hay. Thay vì những năm qua mỗi người một mâm nặng nhọc, năm nay tất cả gom lại một mâm nhẹ nhàng, tinh thần hoà hợp đẹp đẽ quý giá này khác hẳn các nơi. Chẳng hay ai bày vẽ cho các ông làm hay ho như thế?
Tưởng được quan khen ngợi, vị đại diện trả lời:
– Trước chúng tôi đi rời rạc, nay nhờ có ý kiến chú Biện Thiết bày biểu nên có việc chung đậu như thế này. Không dè việc nhỏ mà được quan lớn chú ý khen tặng, thật là vinh hạnh cho cả làng chúng tôi.
Quan huyện nói:
– Thầy Biện Thiết là một tay trí giả, tôi từng nghe danh nay mới biết mặt, vậy tôi mừng thầy một ly rượu tân kiến.
cầm ly rượu trên tay Biện Thiết nói:
– bẩm quan lớn, xóm thôn chúng tôi thường khuyên bảo nhau lấy đồng tâm hiệp lực làm sức mạnh để sống. May nhờ quan lớn có lời đẹp khen ngợi, nhưng tôi chưa dám uống vì không biết đằng sau ly rượu có còn tiềm ẩn điều gì khác lạ không?

Nghe câu hỏi của Biện Thiết, quan huyện nghĩ thầm: “Thằng này đáo để thật, nó dè dặt từng ý nhỏ, để xem mày có qua được ông hay không”. Nghĩ thế quan huyện gật đầu:
– có gì đâu, vì ta định thử làm một câu đối, mới xong được một vế, còn lại một vế thì bí. Ta xin chư vị hương chức cử người hay chữ đối giúp cho được hoàn chỉnh. Đây là cuộc vui giải trí bằng văn vẻ ắt là lành mạnh. Thay vì tổ chức cờ bạc, có kẻ được mang tiền xúng xính, còn người thua thì phiền luỵ vợ con rồi lại đổ thừa quan huyện.
Trong khắp cử toạ nổi lên lời bàn tán xì xào. Mọi người khuyến khích biện thiết, hảo ý có mà xấu bụng cũng có. Kẻ muốn cho Biện Thiết thắng cuộc, người nhỏ nhen ganh tị mong cho anh ta thân bại danh liệt. Bởi trong làng hương chức các địa phương, so ra thì Biện Thiết nổi lên như một ngôi sao, nên có người yêu kẻ ghét.
Bị dồn vào ngõ cụt, không còn đường tránh né, không có cách chối từ, Biện Thiết biết quan huyện muốn trả thù mình, nhưng anh ta nghĩ: Nếu chỉ với một câu đối bình thường, từ cửa miệng của một ông quan huyện tầm thường, thì với vốn liếng văn chương của anh, chắc không đến nổi bị bẽ mặt. Anh có thể ăn thua sòng phẳng, không đến nổi cháy túi trong canh bạc này, dù các quân bài đã được lật ngữa trong tay quan huyện. Nghĩ thế nên Biện Thiết mạnh dạn nói:
– Tôi là một tên bất tài nhưng bị dồn ép phải ra trường văn trận bút. Bởi lẽ những người ganh tị với tôi trút gánh cho tôi với nhiều ý xấu. Trên chiến trường hai bên giao chiến, ắt có một bên không chết cũng bị thương. Bởi xưa nay chinh chiến mấy ai đặng về. Còn họ, dù ai thắng ai bại, họ cũng không mất gì cả mà được xem một trận thoả thích. Riêng tôi vì không còn đường rút lui nên đánh liều mở đường máu. Nhưng ở đời nhiều khi liều mạng có cái may của nó, nếu quan lớn chấp nhận cho tôi liều, xin cho tôi có một đề nghị nhỏ.
Không biết Biện Thiết định giở trò gì mà hắn ba hoa thiên địa, rào trước đón sau. Quan huyện muốn hiểu rõ nên ông khoát tay:
– Cứ nói.
– Nhưng quan lớn có nhận không đã?
– Nhận.
– Bẩm quan, dù tôi khác với ngài về uy quyền, địa vị, nhưng trận chiến có chỗ không phân biệt cấp bậc lúc giao tranh. Việc thấp cao chỉ có thể xác định trong hồi kết cuộc.
– Đúng, nhưng ngươi sao llắm lời đến thế? Ta nói rằng đây chỉ là một vế của câu đối bình thường thôi mà.
– Dù chỉ là một vế đối, nhưng nó là sự thách thức đọ tài. Ai cũng vì danh dự, danh dự không chỉ của cá nhân tôi hay của quan huyện, mà là danh dự của toàn dân xóm Ươm và huyện đường Quan Hoá. Nếu quan lớn chấp nhận cuộc tranh đấu thì xin ngài cùng tôi cạn ly rượu này rồi lên ngựa vung gươm. Mời ngài.
– À, chỉ vì một vế đối mà ngươi phun ra lắm chuyện rối ren, thôi được ta cùng uống rồi bắt đầu.
Nói xong quan huyện giật ly rượu trên tay của Biện Thiết uống liền phân nửa, còn lại nửa ly trao cho Biện Thiết và nói:
– Đây là phần của ngươi, tư ta bày ra thì ta phải hạ mình, còn việc thấp cao cứ để hối sau phân giải.