KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – KỲ 38 – Xuân Sắc

0
42

Nói xong một câu đầy phẩn nộ, Chu Thiện quay mặt chỗ khác. Đặng Nhượng chưa kịp trả lời, đột nhiên có tiếng nói xen vào:
– Lưỡi dài mà nói được điều hay thì cũng đáng phải nghe, chỉ đáng giận lũ người khoẻ mạnh hai cái đầu gối mà thôi.
Mọi người quay lại thấy Thiên Hương từ hà sau d8i tới, tay cầm tờ giấy vẫy vẫy, mắt lườm lườm Chu Thiện. Chu Thiện không xem lời nhiếc mắng ấy là nặng nề, anh ta cười mơn và nói:
– Có chi đâu mà cô Hương nặng lời lắm vậy?
Thiên Hương trả lời:
– Sống trên đời điều gì tự mình không biết thì phải nghe theo người biết hơn mình. Việc nào cũng có cái lẽ phải của nó. Cha tôi mới ngoài năm mươi tuổi mà đòi làm lễ mừng thọ chẳng qua vì ông không biết, thầy tôi can ngăn là làm đúng lương tâm và trách vụ của người hiểu biết. Còn ông sau khi nghe biết đúng sai rồi, lại còn xúi giục cha tôi bất chấp lẽ phải, bằng những lời nịnh nọt đường mật. Vậy mục đích sau cùng của ông là gì đây?
– Tôi là thuộc hạ, phải luôn luôn tuân phục tất cả ý kiến và mệnh lệnh của bề trên. Có gì đâu mà cô nặng nhẹ tôi.
– Đây không phải là mệnh lệnh để cho ông tuân phục, ông chỉ nịnh hót, xúi giục cha tôi, để vuốt ve thoã mãng tính kiêu căng của cha tôi và sự đố kỵ của ông đối với thầy tôi mà thôi. Tôi biết rõ quá rồi.
Hà Đảnh nghe lời cãi vả của Thiên Hương và Chu Thiện, ông khoát tay ngăn lại, Chu Thiện cố nói phân bua:
– Bẩm quan lớn, cô Thiên Hương không hiểu ý tôi nên kết luận nhiều điều không hay, thậm chí còn xem nhẹ lòng trung thành của thuộc hạ, cúi xin quan lớn xét lại.
Hà Dảnh:
– Ta biết rồi, thôi bỏ qua đi.
Thiên Hương đã dằn bụng bỏ qua, nhưng ngh Chu Thiện vẫn còn dèm xiểm, nàng không nhịn được nữa bèn nói toạc ra:
– Ông đừng quanh co, cố che giấu những mưu mẹo và hành vi không tốt của ông. Đây là một số cáo trạng của dân chúng kêu nài rằng ông lợi dụng chức quyền lây không biết bao nhiêu sản vật của họ kể từ ngày Na8m Béo, Ba Lù bị cọp ăn. Và đây những việc sai trái của ông gây ra ở các đồn canh Trâm Vàng, Vàm Trảng, Suối Sâu, Bùng Binh. Nhất là các món mới nhập kho ngày hôm qua. Ông cho rằng đó là của bọn buôn lậu trốn tránh phép nước luật vua. Nhưng tại sao thu hai chục cái mai rùa thì nhập kho có mười lăm cái, lấy của hai người bán mật ong tám hủ thì nhập kho có bốn hủ, một tạ sa nhân thì nhập kho có ba mươi cân, sáu bộ sừng nai nhập kho có bố`n bộ, mười hai tấm da trăn chỉ đưa ra năm tấm, một cặp lộc nhung thì chỉ còn mật cái, ba cái mật gấu thì tráo bằng ba cái mật heo. Bởi họ tức tối kêu oan nên tôi mới biết, vì vậy tất cả số hàng đó tôi giao cho Trà Phí và Nguyễn Hùng trả lại cho dân chúng hết rồi.
Tự thân việc ấy đã nói lên rằng, ông lấy của dân mười phần thì giao nộp chỉ có ba, còn bảy phần thì vào tay ông. Cha tôi mang tiếng là người ác nhưng phần béo bở thì ông chiếm đoạt. Mưu mô của ông, sự nịnh hót, dua bợ của ông cốt chỉ được như vậy. Còn việc họ có phải là người mua gian bán lậu hay không thì đây: tất cả những người ông lấy của họ đều là người của các nơi xa, khi họ thu được ở những nơi rừng rậm đưa về huyện ta, thì bị ông đón cướp ngang xương rồi bảo là hàng lậu trốn tránh phép nước. Còn ông, phép nước nào cho ông cướp lấy nhiều báo ít?
Hà Dảnh vừa giận Chu Thiện qua mặt mình, vừa giận Thiên Hương tự chuyên trả lại hàng cho dân, nhất là có món lộc nhung, mật gấu. Những tộ Chu Thiện làm sai đã rõ. Thiên Hương tự chuyên nhưng hợp đạo lý, đúng phép quan. Nên ông dù bực tức cũng chẳng nói năng gì thêm được. Ông bực bội xua tay:
– Thôi, ra hết đi, ta bực lắm rồi. Đặng Nhượng ở lại với ta bàn cho xong việc.
*****
Mấy hôm sau hương chức các làng thôn trong toàn huyện Quan Hoá nhận được thiếp mời của huyện quan Hà Đảnh đến dự tiệc mừng thoát nạn cũng mừng sinh nhật của quan tổ chức long trọng tại nha huyện.
Hơnhai mươi năm Hà Đảnh trấn nhậm tại Quan Hoá, không ai còn lạ gì các đám tiệc của quan tổ chức chiêu đãi. Quan bỏ vài con heo, bò để làm tiệc tùng thì những mâm lễ vật làm quà chúc tụng phải thu lại gấp trăm lần nhiều hơn. Mỗi năm, ngoài tết nguyên đán, còn lại những tiệc tùng khánh hạ, cúng giỗ của quan đều đặt trên lưng các hương chức, phú hào, họ phải cố gồng mình gánh vác. Năm nay mọi người được thiếp báo tin trước gần một tháng để chuẩn bị.