KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – KỲ 35 – XUÂN SẮC

0
41

Sau khi xem kỹ vết thương và chỗ khớp trật, Trà Phí nói:

 

 

– Ông lớn đau chân lâu rồi. Nhưng không sao, tôi sẽ làm cho ông lớn ngày mai là đi được, ba ngày nữa hết sung, hết nhức và mấy vết lỡ loét, thì năm ngày sẽ kéo da non, lành liền hà.

 

 

– Đâu mày làm thử, nếu đúng vậy thì ta thưởng cho nhiều tiền. Ta bệnh hơn tháng nay, tốn rất nhiều gà vịt và tiền bạc mà bệnh vẫn ngày càng nặng thêm. Ta ghét cái thằng thầy ba xạo, nó báo hại bày đặt cúng kiến đủ thứ. Còn mày tính cúng gì đây?

 

 

– Không phải cúng gì nhiều, ông lớn lành bệnh chỉ cần rang một chén nếp làm nổ với chút rượu tạ lễ thôi, khỏi đốt nhang nữa mà.

 

 

Trà Phí mở túi lấy hai củ ngải đưa cho Đặng Nhượng dặn người nhà đâm dập nát để vào cái chén sạch, đổ rượu vào lấp xấp; đốt lửa đun sôi, lấy một đoạn vải trải ngải vào trong đem bó nơi đầu gối trật khớp xương của quan huyện.

 

 

Ngồi trên ghế, quan huyện thấy Trà Phí săn sóc tận tình, những việc ngoài tầm tay bất đắc dĩ y mới nhờ cậy người khác, còn việc gì làm được thì y tự tay làm lấy cả. Quan huyện thầm nghĩ thằng nhỏ này là đứa căn cơ, không như thằng cha thầy ba kia áo rộng quần dài, mỗi món mỗi sai khiến người khác cho đúng kiểu trưởng thượng của một ông thầy. Hà Đảnh nghĩ rằng, nếu mình được một đứa như nó để sai bảo thì hay biết mấy. Ông định bụng sau khi lành bệnh sẽ dụ dỗ Trà Phí ở lại hầu hạ nhà quan.

 

 

Băng bó ràng rịt xong, Trà Phí bảo Hà Đảnh nằm duổi thẳng chân, không biết nó làm phù phép gì, không nghe niệm bùa, đọc chú, chỉ bảo ông im lặng còn nó cũng làm thinh, dùng bàn tay đặt lên nơi trật khớp. Bao nhiêu tâm lực Trà Phí tập trung dồn vào vết trật. Một lúc sau, Hà Đảnh nghe nóng ran lên. Chừng tàn hai điếu thuốc nó nói:

 

 

– Bây giờ mới chịu nóng. Thôi để tôi cho mát lại.

 

 

Quả thật, trong đầu gối ông như ai đang quạt vào đó những luồng hơi nóng rừng rực. Trà Phí tay vẫn còn đặt chỗ cũ, nó quay miệng kề vào vai nó thổi một luồng hơi dài. Ngộ nghĩnh, Trà Phí tự thổi lên vai nó mà trong da thịt quan huyện như có ai quạt vào một làn hơi mát rượi. Sau đó nó lấy tay chỉ vào khớp trật, miệng nói:

 

 

– Hết đi, hết đi.

 

 

Lúc bấy giờ trong khớp xương quan như có con gì đang cựa quậy, nhồn nhột, tê tê nhẹ nhàng … Trà Phí lập lại động tác cũ nhiều lần, quan huyện càng thấy bệnh tình vơi bớt.

 

 

Trà Phí lo chữa trị cho quan huyện ròng rã một ngày ba lần xuất thần mệt nhọc, đem hết tâm lực vào bàn tay. Quan huyện ngồi thấy chàng ta mồ hôi rịn ra, tụ lại thành giọt nhỏ xuống, áo quần ướt như tắm. Lần sau cùng Trà Phí lau sạch mồ hôi nói:

 

 

– Ông lớn hết trật khớp rồi đó, ngày mai đi được thôi. Ngày mốt, ngày kia thì bình thường không còn đau đớn gì nữa.

 

 

Hà Đảnh ngạc nhiên khi nhìn lại chân mình, trước thì sưng mọng, đỏ bầm. Bây giờ màu đỏ nhạt dần và những nếp da dùn nhăn lại, nghe đã nhẹ đi phần lớn sự nhức nhối. Ông ta mừng rỡ nói:

 

 

– Ta nghe đã nhẹ rồi, nhưng còn vết lở loét nó khó chịu lắm, làm sao đây?

 

 

– Ông lớn khỏi lo, lấy cái lông gà rửa sạch trong nước sôi, nhúng vào chai mỡ trăn này cùng với mật ong phết lên vết lở. Chừng năm, sáu ngày kéo da non lành liền. Tôi đảm bảo từ nay đến chết, ông lớn không bị trật chỗ đó nữa.

 

 

Nằm một chỗ chịu trận hơn tháng qua, quan huyện vô cùng bực dọc, nay nghe Trà Phí nói như thánh, dù ông ta thấy y làm việc tận lực, bước đầu có hiệu quả, nhưng ông vẫn còn hoài nghi:

 

 

– Ngày mai còn trị nữa không?

 

 

– Không !

 

 

– Nó đau trở lại thì làm sao?

 

 

– Không đâu, tôi nói thiệt mà. Ông lớn chỉ cần phết mỡ trăn với mật ong lên vết lở mà thôi.

 

 

Quan huyện thắc mắc về cách chữa trị, ông hỏi:

 

 

– Sao ta thấy ngươi không dùng bùa khoán, ếm đối gì hết vậy?

 

 

– Tôi có biết bùa gì mà khoán vối ếm. cách trị này là đem cái tinh lực của tôi cùng với thuốc rừng ra chữa cho ông lớn. Cha tôi nói đó là phương trị bằng nhân điện ấy mà. Trị kiểu này mệt lắm, mệt hơn cả đánh võ vậy đó.

 

 

– Ngươi có biết nghề võ không?

 

 

– Biết chớ, cha tôi dạy mà. Cái gì ổng cũng dạy cho tôi, bây giờ thì cái gì ổng biết là tôi biết, nhưng vì tôi là con nên còn dở hơn ổng.

 

 

Hà Đảnh gọi Đặng Nhương lấy cho Trà Phí một lạng bạc rồi đưa vế. Ông ta còn dặn:

 

 

– Ngày mai ngươi trở vào đây thoa thuốc cho ta.

 

 

Đặng Nhượng biết Hà Đảnh trước giờ là một tay tham lam keo bẩn, một lạng bạc giá trị đối với ông ta không nhỏ. Hôm nay, thưởng công cho Trà Phí như vậy là chuyện bất thường. Hẳn ông ta có ý gì đây.