KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – KỲ 34 – XUÂN SẮC

0
31

Ông ta cùng hai người trai trẻ, cũng là người Miên bày la liệt trong một manh chiếu cói các loại dược liệu, sản vật rừng núi như: mỡ trăn, mật trăn, mật gấu, mật kỳ đà, sừng dinh, xương khỉ, mật hồng hoàng, tắc kè sấy khô cùng các thực vật như: hạt tràm, hạt đậu nọc, hột củ chi, các loại dây như dây đậu sương, chè lóng, hoàng đằng, các loại rễ cù đèn, óc chó, rễ cò ke tía, dược thảo các loại sa nhân, nhân trần, cỏ xước, lá rừng có mãng cầu rừng, bá bệnh, trường sinh v,v… ngoài ra còn một túi ngãi nhỏ được gói riêng kỹ càng.

 

Từ ngày Khê Đon trở lại Suối Vàng, ông ta nóng lòng muốn cho con mình mau trở nên người giỏi võ nghệ, đi theo con đường ngay thẳng. Ông ta chuẩn bị chu tất cho đứa con yêu quý của mình từng tấm áo, manh quần, các vật dụng cần thiết. Ngày hẹn một tháng vừa đến thì ông cùng Trà Phí giao lán trại lại cho đám em út, cụ bị hành trang, gồm một số sản vật của núi rừng, rồi hai cha con cùng một tên đệ tử lên đường đi Quan Hóa.

 

Tên đệ tử Khê Đon đánh lên ba hồi trống con gọi khách, Khê Đon đứng rao hàng bán thuốc, riêng Trà Phí được sai khiến múa những đường quyền thuật ngộ nghĩnh. Tiếng Khê Đon lơ lớ theo mỗi nhịp múa may, chiếc trống con thúc giục. Mỗi câu rao hàng đệm một hồi trống: tung, cắc, tung tung tung, chẳng mấy chốc người đi chợ bu lại chật  cả  trong ngoài. “Cái này là mật gấu trị bệnh tức, tích tụ máu bầm, cái này mật trăn, mật kỳ đà dùng với xương khỉ trị con nít kinh phong, tắc kè sấy khô bổ thận, mật hồng hoàng trị mắt hột cườm, sừng dinh trị rắn độc, hột tràm trị đàn bà đau máu, chè lóng, óc chó trị ho, hoàng đảng trị rét, đậu sương tẩm bổ, cù đèn, cò ke cộng với rễ cây mai và vỏ cây chai trị bệnh con mắt vàng, da mặt vàng, sưng gân, trật khớp thì có ngải nhỏ. Mãng cầu rừng bá bệnh, chanh rừng trị rắn chạm… bà con mua về nhà dùng … hay lắm”

 

Người mua thuốc cũng đông, đàn bà mua thuốc trị máu me sinh đẻ, một số cụ già mua thuốc nhức mỏi đau lưng, túi Khê Đon xủng xẻng đồng tiền. Bởi bản tính lục lâm chưa dứt, ông ta hứng chí giở giọng khoe khoang giục Trà Phí biểu diễn pha gồng. Khi Trà Phí tập trung tinh thần, Khê Đon đọc một loạt những câu bùa chú, Khê Đon chưa dứt lời đã thấy Trà Phí mình mẫy run lên bần bật, miệng cũng trâm líu trâm lo không ai hiểu gì. Trà Phí xuống tấn biểu diễn một đường võ thuật. Khi Trà Phí trụ hình thì bao nhiêu bắp thịt cuộn vồng, gân xương chuyển động, lúc định vị xem y như khối đá trơ cứng. Khê Đon nhìn chung quanh quay lại lấy lưỡi xà cốc chém thẳng vào lưng Trà Phí một nhát mà thịt da khôngt hề hấn chỉ nổi lên một lằn đỏ phơn phớt. Khê Đon quay ra thách thức:

 

–        Nó là con tôi, tôi mới truyền cho nó mới được nửa nghề, thần gồng về rồi, mời bà con thử sức. Không sợ chết, tôi có thuốc. Xin mời…

 

Mọi người hầu hế`t là đàn bà đều lắc đầu le lưỡi, khen tài nghệ của cha con Khê Đon. Bỗng bên ngoài một cụ già mang bên hông một cái giỏ tre bước vào:

 

–        Tôi muốn thử gồng.

 

–        Mời ông lão.

 

–        Không, tôi không thử với chú nhỏ, mà muốn thử cùng ông là cha sinh và thầy dạy chú bé kia cà.

 

–        Thử với tôi à?

 

–        Thử với ông. Thjử gồng.

 

Khê Đon cười ha hả:

 

–        Ông muốn thử với tôi … được lắm. Tôi giao trước là nếu lỡ bị thua, chết ai nấy chịu không được kêu oan.

 

–        Chớ sao!

 

–        Nhưng thử cách nào. Đáng lộn, kéo tay hay chém dao?

 

–        Tôi muốn thử thế gồng nào hay nhất của ông mà thyôi.

 

–        Được, tôi sẽ chuyển gồng vào cánh tay, tôi cùng ông kéo tay, gãy tay ai ráng chịu, hoặc là tôi cho ông chặt tay tôi bằng xà cốc. Nếu ông thua ông chịu gì nè?

 

–        Tôi thua thì tôi cho ông chém, chết tôi chịu, ngược lại nếu ông thua?

 

–        Tôi mang gói cho ông suốt đời.

 

–        Ta cùng kéo tay không cần chém, tôi chỉ xin cho một con vật nhỏ nó cắn thử sức cứng rắn tay gồng của ông và tôi mà thôi, chịu hôn?

 

–        Được, chó cắn còn không thủng, có con gì cắn nổi tôi đâu! Mời ông.

 

–        Ông lên gồng đi.

 

–        Rồi đó. Mời ông đem cọp lại cắn tay tôi. Thử coi.

 

–        Không cần.

 

–        Vậy chớ ông cho con gì cắn? Nó ở đâu?

 

–        Trong giỏ cá tôi mang theo đây.

 

–        Ồ, bất quá là con mèo con hay con chuột cống gì đó chớ gì. Tayđây, mời ông.

 

Cụ già ngồi xuống, gở cái giỏ treo bên lưng ra, mở nắp, thò tay vào lôi ra một con rắn nhỏ cỡ bằng ngón tay, mình rắn đen huyền bóng mượt, bụng rắn đo rực như lửa, một tay ông cặp vào tay Khê Đon chuẩn bị kéo, miệng nói:

 

–        Con gì đây?

 

–        À, con rắn. Rắn gì vậy?

 

–        Đây là con rắn chúa, nó là vua các loài rắn. Thả nó vào bầy rắn độc thì bọn rắn kia cúi đầu run rẩy. Khi nó phóng ra mổ con nào thì trong nháy mắt con rắn ấy bị rút hết nọc, lại còn bị nó chuyền nọc chết liền. Taygồng của ông và tôi nếu chịu nổi nó cắn một miếng thì đúng là người giỏi. Còn nhắm không chịu nổi thì ông chịu thua đi. Nguy hiểm lắm đấy.

 

Nói đoạn ông cụ thả nó xuống đất. Con rắn bò lờ đờ, ông ra dấu vổ vào mặt đất hai cái, bất ngờ rắn phóng nhanh đến đổi ông rút tay ra không kịp, ông giở tay lên miệng rắn vẫn còn ngậm cứng ngón tay. Ông đặt tay xuống đất, vỗ thêm một cái thì con rắn há miệng nằm yên cúi đầu, ông ta thò tay nắm đầu đưa lên.

 

 Khê Đon cũng là hạng thầy gồng, thầy rắn, tuy có nghe tên rắn chúa nhưng bản thân chưa thấy lần nào, từ lâu nghe tiếng tăm độc dữ của rắn chúa nay nhìn thấy tận mắt ông ta đâm hoảng sợ. Nhưng lỡ nói lớn lối, lại nữa mình cũng có gồng, nghề gồng của mình chó cắn không thủng, dao chém không đứt, chẳng lẽ sức mạnh của hàm răng rắn lại dữ hơn cả chó, cả dao hay sao. Vì tự ái trong lòng, nên Khê Đon ngoài mặt thì ưng chịu mà trong lòng khiếp hãi vô cùng.

 

Khi Khê Đon vừa gồng cánh tay, miệng còn líu lo câu bùa chú gì đó, cụ già mĩm cười thò tay chực nắm đầu con rắn chực đưa ra. Bỗng hai người cùng nghe:

 

–        Thôi, cho con xin can đi, bác Bảy và chú Khê Đon.

 

Hai người đấu gồng, Bảy Gồng và Khê Đon đang căng thẳng thần kinh, sắp lao vào cuộc đọ tài sinh tử. Nghe tiếng gọi, họ cùng nhìn lên thấy Lê Sĩ Triệt đang cười. Như hai cái máy, cả hai cùng à lên một tiếng, những thớ thịt gân guốc từ từ chùn lại, dịu đi và cùng buông tay nhau ra. Trà Phí cũng bước lên, nhảy tới ôm cổ Lê Sĩ Triệt hôn túi bụi. Khách hiếu kỳ đứng chờ xem cuộc đấu kỳ lạ chết người, họ cũng căng thẳng thần kinh biến thành ngạc nhiên. Khi họ biết được anh vệ sĩ trong huyện nha và hai người này quen thân nhau chắc hủy bỏ cuộc đấu thí mạng, nên họ cũng quay lưng bỏ đi. Không mấy chốc sân chợ vắng ngắt.

 

Lúc ấy Đặng Nhượng, Thiên Hương và Diệu Lan cùng hai vệ sĩ Trần Thông và Nguyễn Hùng cũng lục tục kéo đến, nhận biết Khê Đon và Trà Phí. Đặng Nhượng nói:

 

–        Nghe Nguyễn Hùng và Trần Thông vào báo rằng có mấy người bán thuốc, chào hàng một loại thuốc trị sưng trật tốt lắm, nên tôi ra xem, nếu tốt thật xin rước vào chữa khớp trật cho quan huyện.

 

–        Có phải ông quan trật khớp chân lúc bị cọp vồ trên Truông Cây Mít hay không? Bác Bảy Gồng hỏi.

 

–        Phải, lần đó có mặt bác. Nguyễn Hùng trả lời.

 

Khê Đon nói:

 

–        Ơ, cái gì khó chớ bệnh sưng trật tôi có thằng con nó trị cũng giỏi như tôi. Ngoài cách trị bằng bùa ngãi nhỏ, nó còn biết món chữa bằng nhân điện. Hay Lắm, tôi cho nó đi trị bệnh ông lớn đó. Trà Phí đi, đi con.

 

Riêng Thiên Hương khi gặp Lê Sĩ Triệt giữa chỗ đông người, dù nàng mừng rỡ muốn nói thật nhiều nhưng không biết mở lời thế nào cho tiện, nàng chỉ mĩm cười cúi chào trìu mến. Lê Sĩ Triệt gặp lại Thiên Hương, chàng đoán ra người mình mơ tưởng là con gái quan huyện. Một nỗi xốn xang dâng lên trong lòng. Mối thù cha mẹ hiện lên trong tâm tưởng, xen lẫn với hình ảnh kiều diễm yêu dấu của Thei6n Hương. Trời ơi! Sao nàng là con gái của kẻ thù! Lòng dạ Lê Sĩ Triệt rất phân vân, dù mừng rỡ, chàng vẫn ngơ ngẩn dửng dưng. Chàng chỉ đưa mắt thoáng qua với Thiên Hương rồi nhìn Trà Phí thúc giục:

 

–        Trà Phí đi đi em, lo chữa cho quan lớn khỏi bệnh, đây cũng là dịp tốt cho anh em mình được gần gũi nhau.

 

Thiên Hương và Đặng Nhượng ngầm hiểu ý chàng nên Thiên Hương khe khẻ gật đầu. Đặng Nhượng vội vã:

 

–        Thôi, xin kiếu từ các vị anh hùng. Lê Sĩ Triệt cháu lo chỗ nghỉ cho các vị khách quý của ta. Chừng rãnh việc bác và Trà Phí sẽ ra đàm đạo.

 

Trà Phí theo Đặng Nhượng, tay xách túi vải và một nắm lá thuốc, Khê Đon còn trao thêm cho hai chai mở trăn, mật ong và căn dặn:

 

–        Nếu có vết lở loét thì thoa mở trăn, nếu vết thương lớn, sâu khó lành hãy lấy mật ong thoa thêm sẽ mát và mau lành.

 

                                                                

 

                                                             *+*+*+*+