KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BỐN – Kỳ 33 – XUÂN SẮC

0
28

Mỗi con hổ được đeo nơi cổ một đồng tiền, thầy bày hổ ra trước đàn tràng, thư phù, ếm khóan xong xuôi thì tới màn bắt hổ, thầy đưa ra một cái bao to rồi đọc thần chú:

–         Phục vị … lệnh thầy … cọp mun đi trước, cọp mướp theo sau. Cấp cấp cho mau, đút đầu vào đãy …

Cứ sau mỗi câu thần chú như thế ông ta túm một đôi hổ bột bỏ vào bao. Khi gần hết, còn đôi hổ cuối cùng, quan huyện ngồi nhìn như tiếc rẻ, ông ta đưa tay ngăn lại:

–         Để lại cho ta một cặp.

Thầy ba chỉ chờ có thế, khấp khởi mừng thầm trong bụng. Hai hôm sau, bệnh quan huyện không hết. Thầy ba không nói không rằng, dẹp dàn trận rút lui, quan huyện kêu vào trách mắng, chuẩn bị sai lính lệ đánh đòn. Thầy Ba Vạn liền bào chữa:

–         Bẩm quan, bệnh quan lớn không thuyên giảm đều do tại căn quả của quan tạo nên, đâu phải tại tôi không biết trị bệnh.

Quan huyện nổi nóng:

–         Tại ta thế nào?

–         Hôm kia, phải chi quan đừng tiếc rẻ, để tôi bắt nhốt nguyên bầy cọp ấy đi, thì còn cọp đâu mà giữ được mầm bệnh. Đàng này chính quan giữ lại hai con, nghĩa là căn gốc của ngài chưa dứt nên thần khẩu ứng ra như vậy. Tôi đâu ngăn cản được.

–         Hai con còn lại kia, mầy lấy luôn đi đừng đổ thừa …

–         Bây giờ thì không hiệu nghiệm nữa rồi, trong đàn trận có phù phép còn bị ngài cản lại. Bây giờ tôi không trị được nữa đâu, có chăng phải chờ đến hết hạn tam tai của ngài, tôi mới có thể trị được cho ngài. Còn bây giờ tôi chịu thua, vì chính quan rước hổ vào mình.

Thấy mình thua mưu tên thầy bùa bẻm mép, Hà Đảnh tức mình đuổi cổ hắn ra cổng dinh.

Thầy Ba và số đệ tử khăn gói khiêng mang tài vật ra về. Sau này ông ta còn thuật lại việc 12 vò gạo và 12 quan tiền. Ông đã cho người nhà canh giữ sẵn chờ đêm đến trút gạo muối đưa về nhà ăn xài cả tháng.

Sau ngày quan huyện lâm nạn, thầy trò Đặng Nhương, Thiên Hương, Diệu Lan cũng về đến huyện đường. Những lúc lo phục vụ chạy chữa cho hà Đảnh, Đặng Nhượng nghe hai vệ sĩ là Trần Thông và Nguyễn Hùng, học trò ông, thuật lại việc Lê Sĩ Triệt giết cọp ở Truông Cây Mít, việc Hà Đảnh thu dùng Lê Sĩ Triệt cho làm đốc canh nằm trong đội tuần tra. Đặng Nhượng thầm tiếc cho tài nghệ của chàng, ông phái Thông và Hùng thường xuyên theo dõi vviệc làm và thái độ của chàng xem có phải chàng theo về đây chỉ là chờ thời, hay là gửi gắm cuộc đời chung thân. Trần Thông, Nguyễn Hùng cố tình lân la theo dõi, nhưng hai người cũng chỉ báo về cho Đặng Nhượng một cách không rõ ràng về tâm tư của Lê Sĩ Triệt. Qua giao tiếp, hai vệ sĩ ngày càng thán phục chàng, tình cảm gắn bó cùng Lê Sĩ Triệt nhiều hơn, khiến cho Đặng Nhượng lưu ý hơn nữa.

Riêng Thiên Hương từ lúc thọ ân rồi chia tay Lê Sĩ Triệt trở về huyện nhà, khi biết chàng đang cùng ở trong nha, dù chưa có dịp gặp mặt nàng vẫn trông chờ có lần hội ngộ. Ngặt vì lúc Hà Đảnh đang đau yếu, lại là thân gái, lễ nghi ràng buộc nên nàng đành chịu âm thầm thương nhớ, chứa đựng những khắc khỏai trong lòng. Đặng Nhượng đóan biết tâm sự của nàng nhưng ông chưa có ý kiến gì, cũng đành làm thinh. Lê Sĩ Triệt trong lúc thừa hành việc quan, chăm lo bổn phận, chàng có thóang nghe anh em lính lệ kháo nhau rằng huyện quan Hà Đảnh có một người con gái đẹp nết. Nhưng tâm hồn tình cảm của chàng đã trút cạn về người con gái ngộ nạn giữa rừng mai, nên chàng vẫn vô tâm, vô tình không biết rằng Thiên Hương chỉ cách xa chàng trong gang tấc.