KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BA – Kỳ 31 – Xuân Sắc

0
17

Dự định không ghé nghỉ tại Bàu Đồn mà phải đi suốt đêm, đến gần sáng sẽ về tới huyện nha. Riêng xác con cọp này đủ làm mọi lời đồn lan xa, những nơi đã từng bị cọp quấy phá dân chúng sẽ mang ơn và khiếp oai mình hơn nữa.

 

Chiếc xe tải hương liệu, dược liệu đã chuẩn bị xong xuôi, hai người xà ích dẫn ngựa lại mắc vào xe chở cọp, ngựa bịt mắt không thấy gì, nhưng đến gần xe nó khịt mũi hốt hoảng. Vì ngửi được hơi cọp quá gần, bất ngờ nó hí vang, quày cổ dậm chân cố tìm cách thoát ra. Hai người xà ích cố đánh cho ngực tấp vào, người đánh xe vừa lẹ làng nhảy lên thì cặp ngựa chồm lên dựng đứng bằng hai chân sau, xe bị mất thăng bằng. Một con ngựa thoáng thấy cọp nó run rẩy khuyu xuống trong khi con kia thì chồm ngược, chiếc xe nghiêng đổ sụp xuống lề đường. Hà Đảnh bị rơi ra, bánh xe càn ngang ống chân, ông ta chỉ kịp la lên một tiếng rồi ngất xỉu, xác cọp cũng đổ xuống, nằm đè lên mình quan. Cả bọn vệ sĩ hết hồn chạy lại xốc quan huyện lên trong khi hai con ngựa còn lôi chiếc xe chạy thục mạng vào rừng, chạm vào một gốc cây to, ngựa bị mắc lại, miệng vẫn hí vang, da thịt run bẩy bẩy, mũi vẫn khịt khịt, nước mắt chảy ròng ròng. Những người đứng coi cười ngất, có người không kềm chế được nên vỗ tay một cách thích thú.

 

Hà Đảnh đã hồi tỉnh lại, khớp chân bị trật đau quá, thấy dân chúng đứng cười, hắ tức tối bước lên. Không ngờ khớp trật quá đau nên y quỵ xuống nhăn mặt một hồi rồi quát:

 

–        Bộ vui lắm sao các ngươi cười dữ vậy?

 

Bác Bảy Gồng bước đến nói nhỏ nhẹ:

 

–        Loài ngựa không thích hơi cọp, cái giống nó kỵ nhau như vậy, quan lớn không làm sao đặt cọp lên xe cho ngựa kéo đi được đâu.

 

–        Tại sao hồi nãy mầy không nói?

 

–        Vì nói ra thì sợ quan lớn bảo dân rừng chúng tôi gạt ngài để tranh giành xác cọp mà ăn tươi nuốt sống, nên đành phải nín thinh, dù biết trước việc này sẽ xảy ra.

 

–        Như vậy thì bọn bây đáng phạt mỗi đứa trăm roi. Vệ sĩ, trị tội lão già này cho ta. Tội nó muốn hại ta cho chết đấy.

 

Bác Bảy Gồng không còn nhịn nổi nữa, ông trả lời:

 

–        Tôi thách ông đó, ai đánh nổi tôi thì đánh thử xem. Thằng này trụ không vững thì có ai kêu nó là Bảy Gồng. Coi đây.

 

Nói xong, ông đứng chụm chân lại, lấy hơi hít một luồng chân khí thật sâu, bụng thót lại, mắt đứng tròng như lồi ra. Tiếng gân xuông chuyển răng rắc, các bắp thịt trên mình ông cuộn sóng. Không còn thấy ông như người bình thường mà là những khối cơ bắp chắp lại với nhau., chỗ lồi, chỗ khuyết, rồi lại theo sự vận hành của làn hơi mà như những đợt sóng thay đổi vị trí, chạy xuống chạy lên liên hồi. Cuối cùng, khi ông thở đều hoà trở lại, miệng kêu “đánh đi” thì toàn thân ông đã như một khối thép rắn chắc, hoặc như sợi thừng được se thật săn cứng. Tuy sắc diện ông trở lại bình thường nhưng bao nhiêu cơ bắp của ông vẫn căng lên và đỏ bừng như sắp bốc lửa.

 

Bọn vệ sĩ thấy thế kinh hồn, chúng rỉ tai nhau: Chết cha, gặp ông Bảy Gồng rồi, mình nghe danh ổng đã lâu lắm, lúc này có đem dao ra chém cũng không trầy da đất, ba cây gậy đập ruồi của mình thì có làm gì được ông ta mà dám chọc giận.

 

Hà Đảnh vì ỷ lại vào chức vụ và đám thuộc hạ của mình, nên y giỡ giọng ra oai, không ngờ đụng phải Bảy Gồng. Ban đầu Hà Đảnh ngạc nhiên, sau đó lại mất hồn, đâm hoảng, y nhìn đám vệ sĩ để cầu cứu, nhưng tất cả những con mắt ngày thường háo hức với ông ta bao nhiêu thì nay sụp mi lại quay đi nơi khác, lắm lét như chó cụp đuôi. Cảm thấy không còn điểm tựa, nên y quay lại vả lả cùng Bảy Gồng:

 

–        Thôi, ta thử ngươi chơi xem bà con phản ứng thế nào cho biết, chớ ta ngu lắm sao mà muốn đánh ai thì đánh, ra lệnh gì thì ra. Nhà ngươi già cả rồi mà còn lợi hại như vậy, hồi trẻ chắc là giỏi lắm. Ta thành thật có lời khen đó.

 

Bảy Gồng muốn trổ sơ sơ tài nghệ để doạ Hà Đảnh chút chơi, không dè ông ta sợ ra mặt. Bảy Gồng hít một hơi vào rồi thở ra, thân hình trở lại trạng thái bình thường với vẻ lọm khọm của một ông già nông dân chơn chất.

 

Thấy tình thế im xuôi trở lại, Hà Đảnh tiếc xác con cọp mà không biết làm sao đem đi,y ra lệnh:

 

–        Bây giờ theo lệnh ta, những người dân ở Truông Cây Mít đem xác con cọp về mổ thịt ăn đi. Lấy bộ xương nấu cao hổ cốt, xương con hổ này chắc phải đủ mười lăm lạng cao, ta cho lại ba lạng công cán, hai lạng đồ pha chế, còn mười lạng nộp cho ta, nhớ nha.

 

Thấy Bảy Gồng gật đầu, Hà Đảnh bỏ xác hổ lại, kêu vệ sĩ lên xe, y còn dặn với:

 

–        Còn tấm da phơi khô đem nộp tại huyện nha luôn nghe.

 

Xe ngực d8i độ trăm thước, y trực nhớ liền kêu quay lại, bắt bọn vệ sĩ lấy dao cắt hết bộ móng cọp, y gói kỹ bỏ vào đãy lận sau lưng. Lúc bấy giờ y mới yên tâm đi thẳng.

 

Ở đây, bác Bảy Gồng nói cùng bà con trong xóm:

 

– Thật đúng là tham quan, vơ vét cho đến hết mới yên lòng, thiếu một chút nó không chịu nổi.

 

Một thanh niên:

 

– Dù gì mình cũng được một trận cười sướng mắt, sướng miệng. Mấy thuở được thấy thượng quan hạ lộ bò càng, cọp chết cũng còn đè được quan. Ha, ha…