KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BA – Kỳ 29 – Xuân Sắc

0
21

Nhìn xa lên thấy đám người lúc dạt ra, lúc tụ lại, một con cọp to lớn đang tấn công từng người, tiếng hò hét vang rần không biết phần thăng bại về bên nào. Còn vị quan nhân thấy người đôg đầy chạy tới, ông ta an tâm dừng lại để thở vì quá mệt. Lê Sĩ Triệt vượt lên thấy ông ta vừa chỉ vừa nói, tiếng được tiếng mất:

–        Quý vị ráng tiếp cứu người … cọp lớn quá, chút nửa tôi bị nó ăn thịt rồi.

Vượt qua vị quan nhân, Lê Sĩ Triệt xông tới đấu trường, thấy hai người đã mệt, hơi thở ồ ồ, còn hai võ sĩ kia khá hơn, bình tĩnh ra những đòn đánh vững vàng. Nhưng sức cọp thì quá to, quá mạnh. Còn những con ngựa lại chèn đầu vào bụi rậm, miệng hí vang, chân đá bổng ngược ra phía sau. Chàng nhớ lại lời thầy nói về tập tính của loài ngựa, bây giờ chàng mới được chứng kiến. Nhìn cảnh tượng bi hài ấy, chàng mỉm cười kêu lên:

–        Các anh ngừng tay nghỉ mệt, để tôi đánh cọp cho.

Ngọn roi mật cật cầm sẵn nơi tay, Lê Sĩ Triệt nhảy vào vòng đấu. Hai vệ sĩ quá mệt rút lui ra xa đứng ngó vào, còn hai người khoẻ mạnh vẫn tiếp tục quần thảo với cọp. Một anh nói:

–        Con cọp hung dữ và mạnh lắm, anh bạn hãy coi chừng.

Gật đầu, Lê Sĩ Triệt ung dung bước đến trước đầu con cọp. Chàng dứ mạnh ngọn roi định bụng gạt cho nó lao vào sẽ trở tay quật lại để thanh toán. Không ngờ con cọp không mắc mưu, nó lắc đầu nhe hàm răng nhọn, mọp sát đất hộc lên một tiếng vang rừng, đập đuôi xuống đất, trong nháy mắt nó nhảy phủ vào người Lê Sĩ Triệt.

Dường như cọp biết mình bị Lê Sĩ Triệt phá đám nó nổi giận quyết giở ngón độc để giết chàng. Với thân hình to lớn lại ra đòn hung dữ, khối thịt của nó đè nhằm cũng đủ bẹp dí người chàng.

Mọi người tối mắt, trong khi hai vệ sĩ bình tĩnh nhất trước đó cũng chỉ la được:

–        Coi chừng!

Không ai thấy kịp lê Sĩ Triệt dùng động tác nào để đánh đỡ, họ chỉ thấy con cọp to lớn đổ xuống vùng đất trống, từ sau lưng cọp Lê Sĩ Triệt đá một đá thật mạnh, mông cọp quay ngang, nó hộc một tiếng lớn, mất thăng bằng hai chân trước vặn ngang cày xới một vệt dưới chân. Cọp chồm dậy mộp đầu thủ thế. Cũng vừa lúc đoàn người ơ Truông Cây Mít chạy đến, bác Bảy là người đầu tiên nhận dạng được con cọp đã hô to:

–        Đây rồi, coi chừng con cọp vắt khăn đó.

Mọi người nhìn kỹ mới thấy trên vai chân trước bên phải của nó có một vệt lông vàng to và dài nằm vắt qua, khác hẳn các vằn khác trên mình cọp. Lúc ấy con cọp lại gầm lên lao tới. Bây giờ như đã biết thế nhảy phủ không thắng, nó lao thẳng vào mình Lê Sĩ Triệt. TỪ xa phóng tới khi còn giữa khoảng không, hai chân trước nó giang rộng ra hai bên. Lê Sĩ Triệt đã có tính toán, chàng né sang bên tay phải và lòn xuống nách cọp, nhảy vọt ra phía sau xoay người quật ngọn roi vào vai cọp khiến nó nhủi đầu xuống đất. Vừa lúc đó, hai vệ sĩ bồi thêm hai ngọn côn trên lưng làm nó đau điếng. Cọp hộc lên một tiếng lớn, quay mình thật nhanh nhảy xổ vào Lê Sĩ Triệt lần nữa. Bác Bảy đứng ngoài hô to:

–        Hãy coi chừng nó bắt đầu liều mạng rồi đó!

Biết cọp đến lúc điên tiết, Lê Sĩ Triệt không dám xem thường. Lúc cọp sa xuống, Lê Sĩ Triệt thả ngọn roi dựng đứng, con cọp thấy nguy liền lật ngang mình. Chợt ngọn roi cũng ngã xiêng, thân hình cọp ấn xuống ngọn roi, ngọn roi xóc sâu vào mạng sườn của cọp. Chàng thâu roi đánh bồi một nhát trên cổ, đau đớn quá, cọp hộc lên một tiếng chồm dậy phóng lẹ đi. Số người đứng xem bất ngờ đứng dạt ra, cọp bị thương nặng, mang cả ngọn roi định vọt vào rừng, máu từ vết thương tuôn xối ướt đỏ ngọn roi. Một võ sĩ đón đánh một ngọn roi vào mặt không ngờ trong lúc cọp há miệng, ngọn roi trúng vào, anh nghe dội tay. NGọn roi bị cọp cáăn mạnh nên gãy dập một đoạn ở nơi đầu và rơi ra. Lê Sĩ Triệt bồi thêm một ngọn roi vào cổ làm cọp bị một vết thương nặng. Sức mạnh ngọn roi làm cọp gãy cổ, nó lồng lộn đứng lên nhưng không cất đầu được. Số vệ sĩ và đám thanh niên trong xóm thi nhau phóng những ngọn lao và những ngọn côn làm nát cả mình, cọp đành nằm yên chụi đánh chịu đâm cho đến chết. Vừa lúc ấy Hà Đảnh chạy tới giựt ngọn côn của vệ sĩ, hai tay chập một ông ta đập thêm mấy cái lên lưng, lên vai, lên cổ, lên đầu, miệng quan thì la hét chưởi bới lung tung. Anh vệ sĩ bị gãy roi xem lại mới hay cọp bị ngọn roi trúng vào miệng gãy hết hàm răng trên, chỉ có răng nanh còn nguyên vẹn.

Trong khi mọi người vừa xem, vừa nói về sự hung dữ, sức khoẻ và thân hình to lớn của cọp. Họ kể lung tung về sự hoành hành của cọp và rối rít khen ngợi Lê Sĩ Triệt. Bác Bảy cầm một bó cành khô lửa ngọn bốc cao. Ông đến thui cháy hàm râu cọp. Lê Sĩ Triệt thấy lạ nên hỏi:

–        Đốt chi vậy bác Bảy?

–        Đốt râu nó cháu ạ. Râu cọp nếu còn, có ai tình cờ để gần bụi tre, thì măng tre ở đó tự nhiên hoá sâu. Sâu này ỉa toàn phân trắng, có khi sâu ỉa phân đen, phân ấy là phân độc, ai trúng độc này thuốc tiên cũng không chữa được. Thợ săn thú rừng chúng tôi vì lương tâm con người nên không ai dám để, kẻ xấu lấy được râu cọp. Bắt giết được nó thì việc đầu tiên là phải đốt cháy sạch râu.

Râu cọp đã được đốt cháy s5ch rồi, đám vệ sĩ xúm nhau cắt móng cọp. Họ giành nhau với dân, Lê Sĩ Triệt thấy lạ, bèn hỏi tiếp, bác Bác giải thích:

–        Người ta đồn móng cọp kỵ tà ma. Người ta dùng móng cọp bịt vàng, bịt bạc để dành đeo cho trẻ con, tà ma sợ hơi cọp nên không quấy phá, con nít nhờ vậy cũng dễ nuôi. Cho nên móng cọp là vật quý trong những gia đình có con, có cháu còn bé.

Nghe thấy mọi người cãi vả tranh giành nhau, Lê Sĩ Triệt can thiệp:

–        Các anh mỗi người chỉ lấy một móng mà thôi, số còn lại biếu cho bà con ở Truông Cây Mít. Da nó nát bét hết rồi, còn thịt cho luôn bà con đó.

Nảy giờ Huyên quan Hà Đảnh đứng nghe Lê Sĩ TRiệt phân chia chiến lợi phẩm, ông ta tiếc quá xen vào cãi lại:

–        Món lợi này do chúng ta mới có, các ngươi chỉ là những người góp công, phải chia thế này mới đúng. Cậu này có công lớn nhất hãy lấy một móng cọp. Dân chúng Truông Cây Mít có tinh thần tiếp ứng ta thưởng cho một móng, phần còn lại thuộc về quan trên kể cả xác con cọp.

Mọi người ngớ ra không hiểu ông này là ai mà có cách phân chia kỳ quặc và ăn nói lớn lối lạ lùng như vậy. Bác Bảy hỏi:

–        Quan nhân là ai mà có cách chia phần lạ vậy? Đáng lý là công lao của chú em này phải để cho nó hưởng hết mới đúng. Có khi quan nhân phải thưởng thêm cho y nữa, vì một mình y đã đánh thắng con hổ, cứu được nhiều người và dập ắtt được mối lo trong thôn xóm.

–        Công trạng của võ sĩ này ta sẽ tính. Ta định dùng y vào hàng vệ sĩ. Về con cọp thì ta là người có quyền hơn hết ở đây, toàn bộ cõi Quan Hoá này cả đất đai, con người, sản vật và muôn thú đều là của triều đình. Con cọp này cũng là của triều đình. Ta là người được triều đình phong chức, cai trị toàn cả nơi đây, cho nên ta có nhiệm vụ gìn giữ, thu hồi tất cả sản vật trong vùng. Các ngươi là con dân hèn mọn, không được tranh đoạt bất cứ món gì do triều đình làm chủ, mà ta là người thay mặt vua, biết chưa?

Một vệ sĩ nói với dân chúng:

–        Ngài là quan huyện Quan Hoá đó bà con ạ!

Bác Bảy:

–        À, hèn chi.

Quan huyện trợn mắt hỏi:

–        Ngươi nói hèn chi cái gì?

–        Chúng tôi là dân quê, chưa gặp quan lớn lần nào. Bây giờ mới biết ngài là quan huyện sở tại. Hèn chi ngài xem cái gì ở Quan Hoá cũng là của ngài. Thật là phụ mẫu chi dân!

–        Chớ sao!

Quay sang Lê Sĩ Triệt ông nói:

– Còn cậu em này võ nghệ cao cường, ta thích những người dũng mãnh như vậy. Thôi, đi đâu xa làm chi cho cực, hãy đi theo ta về Quan Hoá làm vệ sĩ trong nha. Nếu lập được công ta sẽ cất nhắc cho có chức phận, có địa vị với đời, đừng đi lang thang như vậy mà uổng phí cuộc đời trai trẻ. Hãy theo ta đi.