KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BA – Kỳ 28 – Xuân Sắc

0
24

Trên đường đi, đến đâu cũng thấy xóm làng xơ xác, nhà cửa dân chúng dường như khô kiệt, thiếu hẳn cái tươi mát của ngày xuân. Trong những cánh cửa đóng kín không biết chứa đựng những gì, chỉ thỉnh thoảng gặp ít cụ già ngồi dựa cửa ngó ra, vẻ mặt ưu tư hốc hác. Đoàn xe ngựa của ông chỉ nhận được sự chào đón của những con chó hung dữ theo đường mà thôi. Lòng chán nản, mất hứng thú. Đến Dinh điền An Cơ, quan được viên đội suất do ông đặt ra để cai quản ở đây tiếp đón bằng thịt béo, rượu nồng. Ông thuật lại và hỏi về cảnh trên đường đi, y chỉ trả lời vớ vẩn:

–        Có lẽ họ vào rừng hay ra rẫy làm ăn …

Không còn hứng thú, huyện quan vơ vét một ít dược liệu, mai rùa, sừng nai, mật ong. May được thêm ba cặp nhung và hai cái mật gấu. Hôm sau ông cùng đoàn tuỳ tùng trở lại. Không muốn theo về đường cũ, ông ngủ đêm tại Chà Là, giờ ngọ ông đến Truông Cây Mít, tâm trạng huyện quan chán nản, vẻ mặt uể oải, lầm lì ít nói làm cho bọn tuỳ tùng càng chột dạ, dè dặt không dám tiếp xúc, bắt chuyện dù cùng đi, cùng ăn, cùng nghỉ với quan.

Hai chiếc song mã và hai vệ sĩ cởi ngựa đến gốc cây mít nài to lớn bên đường. Hà Đảnh hối thúc đoàn người vượt mau, qua khỏi nơi đây chừng nửa dặm thì đến xóm thợ săn. Ở đó có cơm nước nghỉ chân rồi tiếp tục lên đường.

Đoàn xe ngựa đang chạy nước kiệu, bỗng nhiên những con ngựa dỏng tai khịt mũi ngó dáo dác rồi chùn vó lại. Những con trong xe lồng lộn như muốn xé toạc chiếc xe để thoát ra ngoài. Khi đám vệ sĩ và người xà ích đang ra roi la hét một cách vô hiệu thì bất ngờ từ trong mé rừng một con hổ to lớn xông ra, nhảy thẳng phóng lên chụp người xà ích đánh xe của quan huyện. Nhờ lanh mắt, anh xà ích té ngang rớt xuống bên kia chiếc xe, con cọp chụp hụt bị vướng nằm ngang trên mình ngựa. Hai con ngựa hốt hoảng phóng bay qua lề đường, anh xà ích cầm roi lồm cồm bò dậy miệng la cọp, cọp … chiếc xe lật ngang xuống đường, càng xe đè lên mình cọp. Cọp nghiệp hai con ngựa bị dây da bó cứng vào xe, không thoát được, hai con đầu chúi vào nhau quay đít ra ngoài, chân liên tiếp đá bung lên sỏi cát. Quan huyện hồn phi phách tán vì xe bị lật, lại quá gần con cọp, ông ta lết dần về mé sau chui ra được, bất kể những vết đau cố chạy thục mạng để thoát thân. Trong khi đó, đám vệ sĩ bỏ bầy ngựa bất trị, mạnh con nào con nấy chúi đầu vào bụi cây, hai chân liên tiếp đá bổng lên trời, cát bay trắng xoá. Thấy cọp, tất cả cầm võ khí xông tới, con cọp cũng vừa vuột ra khỏi càng xe. Trước đám người đông, cọp không nao núng, cúi đầu sát đất gầm lên một tiếng vang đông lạnh lùng, một cuộc quần thảo giữa cọp và bốn vệ sĩ diễn ra sôi nổi.

Cũng trưa hôm ấy, sau khi cơm nớc xong, một số thanh niên và mấy cụ già cùng bác Bảy tiễn Lê Sĩ Triệt ra đường cái. Trong khi mọi người đang bày tỏ cảm tình với chàng trai trẻ bỗng nhiên đều giật nẩy mình vì có tiế`ng cọp gầm lên gần bên và tiếp theo là tiếng người la hét. Bác Bảy hô lên:

–        Cọp đang bắt người, chạy tiếp tay với họ anh em ơi.

Vừa dứt lời, bác Bảy xách lao chạy trước, Lê Sĩ Triệt tức tốc chạy vọt theo. Rồi mọi người kẻ ná, người lao đổ về một hướng. Chạy vừa trăm bước thấy dáng một quan nhân khăn be, áo nhiễu, đang phục phịch vừa chạy, vừa la, vừa nhìn lại mé sau. Nhìn xa lên thấy đám người lúc dạt ra, lúc tụ lại, một con cọp to lớn đang tấn công từng người, tiếng hò hét vang rần không biết phần thăng bại về bên nào. Còn vị quan nhân thấy người đôg đầy chạy tới, ông ta an tâm dừng lại để thở vì quá mệt. Lê Sĩ Triệt vượt lên thấy ông ta vừa chỉ vừa nói, tiếng được tiếng mất:

–        Quý vị ráng tiếp cứu người … cọp lớn quá, chút nửa tôi bị nó ăn thịt rồi.

Vượt qua vị quan nhân, Lê Sĩ Triệt xông tới đấu trường, thấy hai người đã mệt, hơi thở ồ ồ, còn hai võ sĩ kia khá hơn, bình tĩnh ra những đòn đánh vững vàng. Nhưng sức cọp thì quá to, quá mạnh. Còn những con ngựa lại chèn đầu vào bụi rậm, miệng hí vang, chân đá bổng ngược ra phía sau. Chàng nhớ lại lời thầy nói về tập tính của loài ngựa, bây giờ chàng mới được chứng kiến. Nhìn cảnh tượng bi hài ấy, chàng mỉm cười kêu lên:

–        Các anh ngừng tay nghỉ mệt, để tôi đánh cọp cho.