KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BA – Kỳ 27 – Xuân Sắc

0
40

Ông chủ nhà kể:

–        Tôi đang ngủ nghe bả la một tieng “oái”… rồi nín luôn, tôi lật đật chạy đến cửa thấy bả bò không la bò, lết không ra lết, miệng mồm đánh bò cạp mở không ra. Tôi xốc bả vào đặt lên sạp, nghe bả nói được có một tiếng c…ó..p mà không rõ ràng.

Tôi xách lao ra chảy thẳng đến chuồng heo, thấy ông ta ba chân chấm đất, một chân trước bấu cứng con heo trên lưng. Sẵn cây lao trên tay, thay vì đâm ổng, quýnh quáng tôi đập đại lên mình. Cũng may, có lẽ cúng tay ông thầy, ổng buông rớt con heo. Khi đủ bốn chân ổng nhảy thật lẹ. Chạy xa độ trăm bước ổng kêu lên “béo” một tiếng rồi mất luôn.

Mọi người ra khiêng con heo nặng cỡ ba chục cân đã bị móc họng chết. Trong cổ, những giọt máu còn chảy ròng ròng. Đem về sân, họ xúm nhau nấu nước, cạo lông, xẻ thịt nấu cháo, ăn chơi chuyện trò đến sáng.

Ông chủ nhà nói:

–        Con heo tôi nuôi để cúng cơm ông già, kỳ giỗ này chắc ông già tôi hẩm hút lắm.

Một chú thanh niên nói:

–        Con heo còn nhỏ mỡ không bao nhiêu, mà ông thầy mới rớ vào, chưa kịp ăn đã khen “béo”. Chắc ổng thèm thịt heo lắm giờ này ngồi đâu đó liếm bàn tay cho đỡ ghiền.

Mọi người cười rộ, một cụ già khác bày vẽ:

–        Lực bộ ruột và cái đầu đưa vô ngay đường đi của ổng trong rừng để kiến cho ổng, để ổng đừng phá xóm mình nữa.

Chú thanh niên tiếp:

–        Cọp chứ phải ông bà gì mà kiến với cúng. Bác cho nó ăn nó quen, mai mốt nó về tôi chỉ lại nhà bác, chớ tụi tui không có của đâu mà cúng kiến.

Cụ già tức lên cải lại:

–        mày nói ngang như cua bò. Vật khinh hình trọng, đừng nói chơi phạm thượng với ông thầy, không nên.

Chú thanh niên cải tiếp:

–        Có vậy mà cũng nói chữ nói nghĩa.

–        Chữ nghĩa gì?

–        Ông mới nói vật khinh hình trọng gì đó?

–        Không phải hả. Mình kiến cho ông thầy có cái đầu và bộ ruột, đó là vật khinh chớ có gì lớn lắm sao? Ổng nhận vật lễ rồi ổng đi chỗ khác, xóm mình khỏi bị thiệt hại là hình trọng chớ gì. Hổng phải hả?

–        Không phải đâu bác ơi.

–        Chớ làm sao mới phải hả? Thằng quỷ.

–        Đó là chuyện xử án. Chuyện vầy nè: Ngày xưa … có thằng ăn trộm. Nghe đồn ở nhà một mụ già nọ có làm cái ống ngoáy bằng vàng. Anh ta định lấy trộm cái ống ngoáy đó. Thấy bà già đi ngủ rồi bỏ ống ngoáy và trầu cau trong khay để trên bàn giữa nhà. Anh ta nghĩ ống ngoáy bằng vàng thật thì không thể bỏ dễ dải như vậy. Có lẽ cái bằng vàng bà ta cất kín trong chiếc giường hộc mà bà nằm lên trên. Nhiều đêm đến rình như vậy, cuối cùng anh ta nghĩ cách phải cướp chớ không thể trộm. Nhân lúc bà già nằm ngủ, anh lấy cái mền chụp phủ bà ta kín cả thân mình rồi đè xuống cột lại, xô bà rơi xuống đất. Mở hộc giường lấy cái túi nhiễu có đựng ống ngoáy. Bà già giảy giụa ló ra được cái đầu, nhờ ánh trăng mờ mờ rọi qua song cửa, bà nhìn ra y là người cùng xóm, bà ta kêu tên điểm mặt, y sợ bà báo quan nên quay lại lấy cây gài cửa nện một cái vào đầu, bà lão chết ngất. Tưởng bà đã chết thật nên hắn bỏ đi, không dè bà lão giỏi chịu đòn nên không chết. Hôm sau bà đầu đơn lên quan, anh ta bị bắt. Trước mặt quan, bà lão cho biết đó chỉ là vàng giả. Dù không lấy được đồ thiệt, nhưng mắc tội ăn trộm và cố ý giết người nên quan kêu án nặng. Anh ta lãnh án năm năm tù. Vật khinh hình trọng là như thế, cũng như con cọp này, chỉ đi bắt một con heo nhỏ xíu, phải ông chủ nhà đừng quýnh quáng lui cho anh chàng một mủi lao là bỏ mạng. Vật khinh hình trọng là vậy đó cha ơi.

Ai cũng cười rộ, riêng cụ già nọ nói khoả lấp:

–        Cái thằng hai nó đặt điều quá nhiều chuyện. Hết sức cho mày.