KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG BA – Kỳ 26 – Xuân Sắc

0
25

Hai thổ hào Năm Béo, Ba Lù được quan chiếu cố ban chức quyền cho đều do lẽ đó.

Hai tên này nếu để tách riêng ra thì cũng không có gì đáng sợ. Năm Béo tuy ranh ma nhưng dốt nát, những mẹo vặt của hắn hay sự gian trá điêu ngoa cũng chỉ có mức độ nhỏ. Còn Ba Lù biết võ vẽ chút đỉnh chữ nghĩa, nhưng là một tên liều mạng, vừa nịnh hót, vừa có máu du côn. Chúng cùng gặp nhau dưới trướng quan huyện rồi dựa vào nhau, bổ sung cho nhau hợp sức thành sức mạnh của bọn ác bá cường hào. Không ai thấy chức quản thôn mà chúng được quan huyện ban cho lấy từ phẩm trật triều đình thời nào. Có điều thấy được là sau khi được chức quan, chúng hí hửng, hỉ hả, hống hách đáo để. Rồi cũng từ đó mà dân chúng khắp vùng luôn bị kiềm kẹp chén cơm tấm áo bị đe doạ hàng ngày. Chúng bắt bớ người lượm chai trên rừng để tịch thu, hoặc chúng mua không chịu trả tiền. Chúng nhờ huyện quan mà phất, quan huyện nhờ chúng mà thêm giàu. Chỉ những người dân vùng Bến Buông lên Bưng Bàng là khổ, không làm sao ngóc đầu lên được.

Nhân khi tên vệ sĩ Chu Thiện được huyện quan phái đến hối thúc quản thôn đem giao nộp đủ số chai cục và mật ong. Tên Năm Béo đi với một bộ hạ lội về Bến Buông truyền lệnh. Y bắt gần hai chục người dân khiêng gánh những báu vật của rừng gồm có một ngà voi, mười sừng nai, hai trăm mai rùa, hai cái mật gấu, năm trăm cân chai và ba mươi ché mật ong đem về Bến Đợi. Bất ngờ y bị cọp vắt khăn vồ được, dân chúng hoảng chạy tứ tán. Được hung tin, Ba Lù cùng vệ sĩ Chu Thiện mở cuộc truy lùng để lục soát dành lại thấy Năm Béo. Khi gặp xác Năm Béo thì đã bị cọp moi mất tim gan và ăn hết một bắp đùi. Khi dân phụ khiêng xác Năm Béo quay ra vừa hơn trăm bước, không biết cọp nằm phục hồi nào, đoàng người khiêng thây đi qua có Ba Lù cậy mình có võ nghệ nên đi sau yểm trợ. Từ bụi rậm ở gần lối đi cọp nhảy ra hạ thủ Ba Lù. Mọi người vỡ mật bỏ cả xác Năm Béo mà chạy về. Mấy ngày sau, quan quân đến mở cuộc truy lùng chỉ gặp được hai cái đầu lâu cùng mớ xuơng vụn đang bị dòi đục khoét. Có người biết chuyện họ giải thích rằng theo tập tính của cọp thì khi bị mất mồi, có muốn cướp lại hay bị địch thủ gây thương tích, nó muốn trả thù. Từ điểm xuất phát cọp đi một vòng thật xa và rộng, rồi quanh lại nằm phục cạnh nơi có vết nó mới đi qua, chờ cho địch thủ vô ý cứ đuổi theo vết máu nó sẽ phóng ra vồ trả thù. Ai muốn theo dấu cọp phải đề phòng trường hợp đó, phải tổ chức thành đoàn đi hàng ngang thì một là sẽ gặp cọp, hai là cọp sợ người phát hiện mà tránh trước.

Việc ấy xảy ra ai cũng nói đáng đời hai tên chó săn, nhưng có điều lạ là từ ấy đến nay cọp không giết người mà chỉ bắt heo chó hay trâu bò mà thôi. Vì sợ cọp nên các vùng xa người ta lấy cây lớn xóc kề nhau mà rào quanh nhà và làm cửa nẻo chắc chắn, còn ở đây thì dùng mõ tre báo động. Khi có cọp xuất hiện, mọi người lao, ná xông ra tiếp ứng cùng nhau. Nhưng thường là muộn hơn vì nó tinh khôn bỏ đi mất rồi, chỉ còn xác con vật bị giết chết mà thôi.

Cuộc nói chuyện vui vẻ kéo dài, nhưng ấm trà rừng cạn rồi lại đầy, đống lửa tàn được ném thêm những khúc củi khô, lửa than rừng rực, xâu khô nai treo trên chái giàn bếp vơi dần và hết nhẵn. Trăng mười bốn tháng giêng đã xế qua, từng đụn mây mỏng mảnh đuổi nhau, chị hằng trông xuống trần gian, càng khuya càng sáng tỏ như muốn chia sẻ tình nghĩa con người.

–        Khuya rồi, thôi về nghỉ, chú em và anh bảy suốt ngày đi đường mệt mỏi cũng cần nghỉ ngơi.

Một ông trong các vị khách nói rồi đứng lên, tất cả đứng theo. Những cái vỗ vai nắm tay trìu mến thân ái khiến cho Lê Sĩ Triệt vô cùng xúc động. Bà con dân quê tốt quá, thân tình quá. Có người vui vẻ rủ chàng ở luôn lại đây mà lập nghiệp, họ sẽ lo cưới vợ cất nhà cho chàng. Tiếp cận với những con người chất phác, hồn nhiên dù cách ăn ở giản dị, quần áo vải thô sơ, xấu xí, cuộc sống lam lũ, mặt nám tay chai, nhưng tâm hồn và tình cảm của họ cởi mở trong sáng, thật thà đáng mến. Chàng định bụng một ngày nào đó sẽ tìm về gặp lại số bà con ở Truông Cây Mít và đáp lại thạnh tình của bà con dành cho chàng.

Trên chiếc chõng tre đặt dưới mái hiên, chàng và ông cụ Bảy nằm yên, đầu óc nghĩ suy chập chờn nửa mê nửa tỉnh. Bỗng có tiếng mỏ tre loạn xạ, tiếp theo cả xóm vang lên tiếng cốc cốc liên hồi. Ông Bảy bật dậy:

–        Cọp về!

Bác đi vội vào trong, xách cây dao bước ra. Lê Sĩ Triệt cũng tay huơ ngọn roi, cả hai chạy thẳng đến nhà có tiếng mõ ban đầu.