KỶ NIỆM 120 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ NGA ÊXÊNHIN – Triệu Lam Châu

0
262

 

 

KỶ NIỆM 120 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ NGA ÊXÊNHIN   Tâm sự của Nhà thơ dịch giả Triệu Lam Châu:

 

Thơ Êxênhin là tiếng hát nồng nàn phóng khoáng và ngọt lịm lòng người, ngợi ca tình người quê kiểng đôn hậu thuỷ chung, ngợi ca thiên nhiên Nga bình
dị mà tráng lệ, ngợi ca những nỗi niềm chưa có tên để gọi – mà hình như cứ
chực vụt trào ra từ những con tim rực ánh lửa hồng.
Nổi bật lên giữa bức tranh làng quê Nga nồng hậu ấy – là tình yêu đôi lứa trong
trẻo, nồng nàn, mà cũng xiết bao cay đắng, khổ đau… Song trên hết: Mọi mối
tình trong thơ ông, đều lặng lẽ kết đọng thành vầng kỷ niệm huy hoàng và lồng
lộng trong mỗi trái tim người…

Thơ Êxênhin đã từng đến với bạn đọc nước ta qua bản dịch của các dịch giả
Thuý Toàn, Tạ Phương… Nhân kỷ niệm 120 năm sinh Nhà thơ Êxênhin
(3/10/1895 – 3/10/2015) – tôi xin trân trọng gửi tới bạn đọc yêu quý một
chùm thơ của Người, dịch ra tiếng Việt.
Triệu Lam Châu – dịch thơ  từ nguyên bản tiếng Nga
Nguyên bản tiếng Nga: *  *  *   Не видать за туманною далью, Что там будет со мной впереди, Что там… счастье, иль веет печалью, Или отдых для бедной груди.   Или эти седые туманы Снова будут печалить меня, Наносить сердцу скорбные раны И опять снова жечь без огня.   Но сквозь сумрак в туманной дали Загорается, вижу, заря – Это смерть для печальной земли, Это смерть, но покой для меня.   1912 Bản dịch thơ tiếng Việt: 

 

     * * *

Sau màn sương xa nào thấy chi đâu

Điều gì đang đợi mình phía trước

Nỗi buồn tủi hay là hạnh phúc

Hay phút nghỉ ngơi cho tấm ngực mỏi mòn.

 

Hay là những làn sương xám ấy

Lại mang đến cho mình những tủi buồn

Những vết thương xuyên vào tim nhức nhối

Không có lửa đâu, mà vẫn đốt tiêu tan.

 

Xuyên qua màn sương mờ xa xăm

Mình lại thấy bình minh rực rỡ –

Giờ tận số của trái đất buồn

Và cái chết của mình thanh thản.

1912

  ОТОЙДИ ОТ ОКНА   Не ходи ты ко мне под окно И зеленой травы не топчи, Я тебя разлюбила давно, Но не плачь, а спокойно молчи.   Я жалею тебя всей душою, Что тебе до моей красоты? Почему не даешь мне покою И зачем так терзаешься ты?   Все равно я не буду твоею, Я теперь не люблю никого, Не люблю, но тебя я жалею, Отойди от окна моего!   Позабудь, что была я твоею, Что безумно любила тебя, Я теперь не люблю, а жалею – Отойди и не мучай себя.   1912

ĐỪNG ĐẾN GẦN CỬA SỔ NHÀ EM

 

Đừng đến gần cửa sổ nhà em

Đừng giẫm nát cỏ vườn đấy nhé 

Từ lâu em không còn yêu anh nữa 

Bình tĩnh lặng im và đừng khóc, anh ơi.

 

Em thương anh bằng cả tấm lòng

Sắc đẹp em cần gì cho anh chứ  

Sao anh không cho em được yên

Sao cứ tự giày vò mình mãi thế?

 

Dẫu rằng nay em không còn là của anh

Mà em cũng chẳng hề yêu ai khác

Hết yêu rồi, nhưng em vẫn còn chút lòng thương

Anh đừng đến bên cửa nhà em nữa! 

 

Anh hãy quên rằng từng có em

Và em đã từng yêu anh như điên

Nay hết yêu rồi, em còn lòng thương hại

Anh đi đi, đừng dằn vặt nữa thêm buồn!

 

1912