KHUNG TRỜI KÝ ỨC – thơ Hồng Duyên – Cảm nhận: Trần Quang Thắng

0
9

KHUNG TRỜI KÝ ỨC



Đêm lạnh lẽo khung cửa ai đà mở

Sương len vào hơi thở bạn tình ơi 

Nhấp men cay nhưng ôm mãi không rời

Xào xạc gió, đất trời như rung chuyển.



Con sóng lớn ạt ào ngoài cửa biển 

Lời thơ nào để diễn tả chơi vơi 

Từng chòm mây bao phủ cả đất trời 

Ơi hỡi gió gặp người nhắn…

Ta nhớ…



Chòm cỏ úa đợi thuyền thơ về chở

Nối nhịp cầu dang dở bến sông trăng

Góc yêu thương còn sót lại một ngăn 

Không trọn vẹn cũng có lần tuyệt đối.



Chiếc thuyền mộng tại gió mà trôi nổi 

Mưa giông về làm biến đổi phù sa

Chút tình kia sót lại một trường ca

Lưu mãi mãi không phôi pha ngày tháng…




Hồng Duyên

 
 
Cảm nhận: Trần Quang Thắng
*

Ký ức là mảnh vườn màu mỡ kỷ niệm của quá vãng yêu thương. Dẫu đôi lúc có chút xót xa chen lẫn vào khi ngoái về phương trời luyến ái cũ xưa, nhưng mấy ai đành lòng quên cho được… Cái dáng hình ấy – vừa thân quen lại vừa xa lạ, vừa gần gũi lại như ảo ảnh xa mù – để bất chợt một đêm trời trở gió, mà nghe chao chác cả vùng biển nhớ mênh mang tìm về đánh thức dĩ vãng ngồn ngộn yêu thương của thuở tình si ngây dại với con tim mù loà, dễ thương và khờ khạo…



Hãy lắng nghe Nàng thơ HỒNG DUYÊN nói hộ lòng chúng ta qua khúc tình KHUNGTRỜI KÝ ỨC đầy mật và đường…



Đêm lạnh lẽo khung cửa ai đà mở

Sương len vào hơi thở bạn tình ơi




Cứ tưởng bấy lâu nay từ độ xa người, ta đã khoá trái lòng mình, và nhủ thầm phong kín vườn tình kỷ niệm mãi mãi trong đống tro tàn dĩ vãng, bởi những gì định mệnh đã đem lại, ôi chua chát thay cho đoạn cuối một khúc tình! Nhưng lạ chưa kìa, ai đã mở cửa lại thế? Chìa khoá ngày nao khi khoá xong nguồn đau kỷ niệm trong tim ta đã vứt xuống tận đáy sông phũ phàng, sao giờ cửa lại mở toang? Ta không thấy nhưng ta biết, bởi hơi sương của thời nồng mặn đang dần dà hong ấm lại trái tim này…



Nhấp men cay nhưng ôm mãi không rời



Thật là khó hiểu cho cõi lòng ta, vừa giận hờn khi nhớ lại những đau thương mất mát của đoạn tình qua, những vết thương lòng mà chỉ mới ngày nào đây ta vẫn còn nghĩ là không bao giờ liền lạc lại được, những tổn thương không gì bù đắp nổi… lại vừa muốn ôm chầm lấy màn sương ảo ảnh vừa hiện về ấy, giữ chặt lấy như ngày xưa hằng cố giữ thật chặt những gì dấu yêu nhất giữa trái tim mình… 

Thật là: Dùng đằng nửa ở nửa đi… 



Xào xạc gió, đất trời như rung chuyển.

Con sóng lớn ạt ào ngoài cửa biển 

Lời thơ nào để diễn tả chơi vơi 

Từng chòm mây bao phủ cả đất trời 




Và rồi, tất cả khung trời hoa mộng cũ ập về đột ngột làm ta bất ngờ và choáng váng đến nghẹn thở… Những giai điệu tình yêu bổng trầm mê hoặc tâm can cứ cuồn cuộn quấn lấy hồn và xô ta về phía những gì hụt hẫng, chênh chao… Để cuối cùng chấp nhận sự bất lực của lý trí dạn dày trước con tim lơ ngơ nhưng đầy háo hức chẳng khác chi của những tháng ngày đầu đời khi tập tễnh bước vào vườn địa đàng nếm mùi tình ái mênh mang…



Ơi hỡi gió gặp người nhắn…

Ta nhớ…




Như có sự thần giao cách cảm, cái rung động trở lại của một đầu phím tình từ trong quá vãng đã lan toả nhịp sóng bồng bềnh về nơi xưa cũ làm dậy lên âm hưởng ngọt ngào của tình tự hôm nao khiến bồi hồi trái tim những tưởng như đã khô cứng lâu rồi dưới lớp bụi tháng năm gió sương trầy xước. 



Thoáng hiện em về trong đáy cốc

Nói cười như chuyện một đêm mơ

[Quang Dũng]




Và cùng mơ lại cái thuở hương tình chất ngất nguồn mê, dạt dào hy vọng nối kết hai bờ hạnh phúc của một thời vì lơ đễnh đã đánh rơi trong trần trụi nghiệt ngã của bụi đời bẩn thỉu.



Chiếc thuyền mộng tại gió mà trôi nổi 

Mưa giông về làm biến đổi phù sa

…….

Chòm cỏ úa đợi thuyền thơ về chở

Nối nhịp cầu dang dở bến sông trăng

Góc yêu thương còn sót lại một ngăn 




Những tưởng bão tố cuộc đời đã làm nát tan cánh buồm tình yêu mỏng mảnh ngày nao giữa giông đời đen bạc, nào hay tấm lòng chung đã ra sức che chắn để đến bây giờ vẫn mãi hoài sót lại một ngăn…



Một ngăn thôi là quá đủ để khơi dậy hương lòng, là quá đủ để tim ngoái về triền xưa chung nhịp thở, là tia lửa sẽ thổi bùng lên ngọn lửa, là chứng minh cái vô cùng của diễm ái tình yêu… 



Ta sẽ đợi nghe đời em kể lại

Thuở xưa kia… bờ nước ấy xưa kia

[Bùi Giáng]




Mình sẽ nhóm lại ngọn lửa tình để sưởi ấm lòng nhau nha em! Sẽ vào trong nhau và nghe em thủ thỉ kể về những tháng ngày lận đận khi thiếu vắng ngọn hải đăng tình yêu dẫn lối. Trong mê đắm hoan kỳ của đêm tương phùng hạnh ngộ



Em bảo rằng:

Đừng tuyệt vọng nghe không

Còn trang thơ thắm lại với trời hồng

[Bùi Giáng]




Ta ngỡ ngàng vì chưa thật tin mình được thứ tha bởi tấm lòng quảng đại bồ tát của một trái tim bé bỏng đầy rẫy những vết xước lỗ loang mà dường như mình là thủ phạm. Nhưng sự thực vẫn kiên trì thầm thĩ và kiên định chân lý yêu thương.



Chút tình kia sót lại một trường ca

Lưu mãi mãi không phôi pha ngày tháng…




Thế thì



Anh quì xuống, hai tay bệ vệ

Để xin nâng một giọt lệ êm đềm

[Bùi Giáng]




Và dẫu kiếp này đã lỡ dở cả rồi, ta vẫn nguyện rằng 



Ơn em, hôm sớm ngậm ngùi

Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau

Tạ ơn em, tạ ơn em…

[Huỳnh Ngọc Chiến]


………….

Với những ngôn từ đầy luyến láy yêu thương, Khung trời ký ức của Hồng Duyên đã thắp lại trong lòng chúng ta ngọn nến vĩnh cửu của tình yêu và hy vọng, để mãi mãi những dòng thơ ấy như chiếc phao cứu tinh trong phút giây đuối sức của linh hồn…
 
TRẦN QUANG THẮNG

Có liên quan