HUỲNH MINH TRỌNG RA ĐI KHI NHỮNG VẦN THƠ ĐANG NỞ RỘ – Tùy bút: PHẠM VĂN HOANH

0
354

 

 

Chạnh lòng ve giục thiết tha

Bằng lăng tím ngắt như là nhớ ai

Em đi chiếc bóng đổ dài

Gót hồng còn lại cho ai ngậm ngùi.

                                          (Huỳnh Minh Trọng)

Huỳnh Minh Trọng cảm tác bài thơ "Ngậm ngùi" vừa xong liền gởi cho tôi. Lần nào cũng vậy cứ xong một tác phẩm mới là Trọng điện cho tôi. Tôi và Trọng cùng đàm đạo với nhau qua face. Thơ Trọng hay lắm, chất phát thật thà như con người Trọng vậy. Tôi có ngờ đâu bài thơ Trọng vừa cảm tác lại gắn với số phận của Trọng. Số phận của Trọng sao mà mong manh quá. Ông trời sao nỡ cướp đi một con người tài đức như Trọng. Quả là bất công. Mới chiều hôm qua thôi tôi và Trọng vẫn còn trò chuyện trên điện thoại. Vậy mà sáng nay, vừa bước vào dạy tiết đầu, tôi nhận được tin sét đánh: "Trọng bị tai nạn giao thông…" tim tôi vỡ vụn, tôi như thấy đất dưới chân mình sụp xuống. Tôi không thể dạy được nữa. Tôi xin phép nhà trường để chạy lên với Trọng. Ngồi bên Trọng tôi cứ nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ quái ác mà thôi. Tôi không tin Trọng ra đi đột ngột như thế.

Tôi kết nghĩa với Trọng từ năm 2008, trong một cuộc đàm đạo văn chương tại nhà Đặng Đạm, người anh vợ của Trọng. Từ đó đến nay tôi và Trọng không khác gì Bá Nha với Tử Kỳ. Tôi quý trọng không chỉ ở cái đức mà còn ở cái tài văn chương và nhiều cái tài khác nữa.

Trọng là một thầy giáo dạy giỏi được đồng nghiệp tin yêu quý mến, được học trò kính trọng. Trọng không chỉ dạy cho học trò của mình mà còn dạy cho cả đồng nghiệp. Bạn bè đồng nghiệp soạn giáo án điện tử, chỗ nào không biết, đến nhờ Trọng là Trọng sãn sàng. Bạn bè trả công, Trọng không lấy một đồng. Tôi biết được vi tính cũng nhờ Trọng và anh Đặng Đạm. (Đặng Đạm và Huỳnh Minh Trọng rất giỏi vi tính).

Đối với bạn bè là vậy. Còn đối những người già cả neo đơn thì Trọng đến tận nơi giúp đỡ. Người ta gọi Trọng là Nhà Từ thiện. Cũng phải bởi vì Trọng thường xuyên đi làm Từ Thiện. Trọng làm từ thiện một cách lặng lẽ. Tôi nhớ có lần tôi và Trọng đến nhà em Trần Thành ở Bình Tân, Bình Sơn tặng quà, gia đình bảo chụp hình để gởi lên báo nhưng Trọng không cho.

Huỳnh Minh Trọng là vậy đấy. Làm việc gì Trọng cũng lăng lẽ. Trọng làm thơ lâu lắm nhưng chỉ đọc chơi, hoặc tặng bạn bè thôi. Tôi khuyên mãi Trọng mới chịu gởi báo. Từ ấy đến nay Trọng đã đăng rất nhiều thơ văn trên các báo, tạp chí trong và ngoài tỉnh. Thơ văn của Trọng là những trải nghiệm mà Trọng đã chắc lọc, là những nỗi đau thế sự, là những khát vọng, là tình yêu và nỗi nhớ… Trọng có nói với tôi là sắp tới sẽ in một tập thơ để lại cho đời. Tôi rất mừng. Nhưng dự định của Trọng chưa kịp thực hiện thì tai nạn ập đến. Trọng ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, khi những vần thơ ngày càng nở rộ…

Trọng ơi! Trong hãy yên lòng mà về cõi thiên thu, đừng nghĩ gì về tập thơ, câu thơ đang dở dang… Gia đình, anh em, bè bạn… sẽ hoàn tất cho Trọng.

                                                                            Bình Sơn, 06/5/ 2016

                                                                                          PVH