HƯ ẢO NGƯỜI – NGUYỄN AN BÌNH

0
18
HƯ ẢO NGƯỜI
 
Hư ảo người hay hư ảo tôi
Nạ đeo sao kín được mặt người
Dòng trôi mất dấu sông không đáy
Mộ địa đầy những bóng ma trơi.
 
Hư ảo người hay hư ảo mưa
Li ti hạt nhớ gọi âm thừa
Cây cao ngút gió đành phơi mỏng
Rêu ngói đình chùa phủ phố xưa.
 
Hư ảo người hay hư ảo em
Người chờ nghiêng cốc rượu tàn đêm
Sóng xô nên tuổi đời gãy gập
Treo cột buồm đợi dông bão lên.
 
Hư ảo người hay hư ảo trăng
Vàng theo bóng ngựa vó trầm luân
Hồn ai vừa thoát đi muôn hướng
Tiễn đưa người còn vọng bát âm.
 
Hư ảo người hay hư ảo mây
Đất cao trời thấp khói sương bày
Ráng bay cột nắng tà dương gọi
Đỏ rực vũng lầy bủa lưới vây.
 
Hư ảo người hay hư ảo khuya
Bước đi bước một thịt xương lìa
Xác phân từng mảnh vùi khôn rửa
Một thế kỷ buồn đã rẽ chia.
 
Hư ảo người chỉ hư ảo thôi
Trần gian nào kể hết buồn vui
Trăm năm  cũng chỉ là quán trọ
Thiên thu rơi rụng xuống ngậm ngùi.
 
17/7/2018
NAB

Có liên quan