HOÀI VỌNG CỐ NHÂN  – MÙA THU TRÊN BẠCH MÃ SƠN Hoàng Anh 79

0
822

 

 

HOÀI VỌNG CỐ NHÂN

Nếu một mai ta không về chốn cũ

Em có sầu như lá rũ mùa thu

Ta lang bạt như mây ngàn viễn xứ

Quẩn quanh đây những mắt đỏ căm thù

 

Trời vào đông chút heo may se lạnh

Cho loài dơi thêm say giâc ngủ vùi

Ta độc hành trên đường xa vạn dặm

Sương gió đời gặp lại có gì vui

 

Nên em đừng hoài vọng tình huyễn hoặc

Một lần yêu đủ gọi cố nhân rồi

Chiều từng chiều chim bay về phương bắc

Ta ngậm ngùi cạn chén rượu mồ côi

 

Mưa phố thị mưa buồn nhiều hơn trước

Nơi phương xa thương nhớ nắng Sài Gòn

Chuyến xe lam không còn qua Thủ Đức

Kỷ vật nào em lặng lẽ đem chôn

 

Đời rộng lớn núi sông chia muôn lối

Một chút mưa tình ướt đến thiên thu

Ta trắng tay giữa vòng quay danh lợi

Trăng ơi trăng, sao rụng giữa sương mù?

 

tranhphongcanh41_1

 MÙA THU TRÊN BẠCH MÃ SƠN

Thì ta là tay vô địch kiếm

Kẻ thù nghe tiếng sợ hoảng kinh

Thế sự nhân tình nhiều ác hiểm

Vung gươm ta chém, trúng tim mình

 

Kiếp nầy đã lỡ đời lãng tử

Sang hèn cũng chỉ áng mây bay

Cầm áo em trao,  ta đổi rượu

Thì đã quen rồi tay trắng tay

 

Mùa thu sông núi buồn muôn thuở

Tấm thân cô lữ bước độc hành

Nên tình em mãi ta còn nợ

Gởi lại bên cầu theo gió trăng

 

Xin em giữ chút tình trong trắng

Mai theo chồng về Bạch Mã Sơn

Ta sẽ ngậm ngùi theo xác pháo

Kỷ niệm chôn sâu tận đáy hồn

 

Ta là bách kiếm Vương Hồ Vũ

Sừng sững hiên ngang giữa đất trời

Ơn em ban mối tình vừa đủ

Ta ngậm cười dưới mộ mồ côi!

 

Hoàng Anh 79  (Tp. Long Xuyên – An Giang)