HOÀNG HÔN XỨ NGƯỜI  – Trần Văn Hạng / Họa: Trương văn Lũy, Võ Làng Trâm, Như Thu, Hải Rừng, Phương Hạ Thy Lệ Trang, Bửu Tùng, Nguyễn Đắc Thắng, Văn Thanh

0
1563

HOÀNG HÔN XỨ NGƯỜI  


Lơ lửng ai treo chiếc bách đây
Nắng nghiêng chao dáng lộ hao gầy
Lưng trời cánh nhạn xuôi ngàn núi
Bóng nước hồ trong gợn áng mây
Cảnh gợi hồn vương thời dĩ vãng
Chiều buông dạ ngẩn tuổi thơ ngây
Vọng về một thuở xa xăm ấy
Cảm xúc trào dâng mắt lệ đầy.
                         Trần Văn Hạng 

 

Họa:

 

 MÙA ĐÔNG CẢM


Như bao đông giá đổ về đây
Đè nặng hàng dương quặn trúc gầy
Phố xá một màu lai láng tuyết 
Quê nhà hai ngã mịt mùng mây 
Khơi nguồn bút hứng câu chưa trọn
Vịnh khúc thơ lòng ý đã ngây
Xe cộ thẳng đường đi hiếm thấy
Quay đầu tuột dóc đứng rên đầy.

                      Trương văn Lũy 

                   IOWA 21-11-2015

 

BUỒN THƯƠNG QUÊ CŨ

 

Đông Hà xứ bạn chẳng như đây

Thời tiết chênh chao dễ yếu gầy

Nắng hạn dài ngày khô khốc nước

Mưa dầm suốt tháng mịt mù mây
Quên sao sắn luộc ăn thêm ngất
Nhớ lắm ngô rang gặm phát ngây
Vẫn biết ra đi là phó mặc
Còn hơn bám lại lệ tuôn đầy …

         Võ Làng Trâm

 

NỖI NHỚ

 (Nhị Niêm)

 

Kết quả hình ảnh cho chiều quê hương

 

 

Mơ ước bạn hiền sẽ đến đây

Bao năm lưu lạc xót vai gầy!

Thương buổi hẹn hò trao ánh mắt
Mong giờ tao ngộ ngắm vầng mây

Bơ vơ xứ lạ hồn tê tái

Khắc khoải đêm dài dạ ngất ngây

Thầm nhủ xa người thôi luyến tiếc

Mà sao nỗi nhớ mãi đong đầy!

                                  Như Thu

 

QUÊ HƯƠNG THƯƠNG NHỚ

 

Quê hương vẫn tưởng mãi là đây

Sực tỉnh quên mình tuổi hạc gầy

Thắm thoát bao năm buồn đất khách

Xa xôi vạn dặm xót trời mây

Dòng sông bến nước lòng thương nhớ

Hàng  phượng sân trường dạ ngất ngây

Tuổi dại thời nào đang sống lại

Vầng trăng hết khuyết lại tròn đầy.

                                Hải Rừng

                                21/11/2015

 

NGẬM NGÙI 

 

Tôi đã một mình trở lại đây

Dòng sông, bến nước, bụi tre gầy

Xưa từng xao xuyến thề trăng gió

Nay chỉ âm thầm ngắm bóng mây

Bao cuộc chia ly lòng quặn thắt

Bấy mùa nhung nhớ dạ sầu ngây

Chiều rơi chầm chậm trong hiu quạnh

Mắt lệ nghe như sắp ngập đầy.

                                   Phương Hà

 

MẤT MÁT…

Hoán vận

 

Cuối cùng anh đã trở về đây

Tìm lại hương nồng thuở dại ngây

Hiu hắt… thềm hoang phai sắc lá

Chập chùng… non lạnh nhạt màu mây

Chương đài xơ xác nhành dương úa

Lầu hạc chơ vơ bóng nguyệt gầy

Mất dấu Đào nguyên từ dạo đó

Người ơi…nước mắt bỗng rưng đầy!!!

                                Thy Lệ Trang

 

BÊN BẾN XƯA


Hàng dừa bến cũ vẫn còn đây
Dõi mắt tìm quanh dáng thấp gầy
Sụt sịt châu rơi lau mộ đá
Xa mờ chị bước lạc chân mây
Cơm thơm ấm dạ ngày gian khổ
Tiếng ngọt êm lòng tuổi dại ngây 
Cậu bé hôm xưa giờ điểm bạc
Ngồi ôn kỷ niệm mãi đong đầy

Một nén hương lòng hòa giọt lệ nhớ thương
kính dâng hương hồn chị Nguyễn Thị Phỉ,
người đã cho tôi những chén cơm đầy ắp
tình người trong tháng ngày gian khổ của tuổi thơ.

                                 Bửu Tùng
                             23/11/2015

 

 HOÀNG HÔN XỨ NGƯỜI

 

Trời quang tiết chuyển ở nơi đây

Lá vẫn xinh tươi dưới nắng gầy

Mảnh đất thân tình tràn sức sống

Thiên nhiên diễm lệ toả màu mây

Say mùi dân chủ tha hồ xướng

Dấn bước tự do khát vọng đầy

Nỗi nhớ quê nghèo thêm mạnh mẽ

Gìn lòng phấn đấu chẳng khờ ngây!

                     Nguyễn Đắc Thắng

                            20151124

 

HOÀNG HÔN QUÊ TÔI
-/-
Hoàng hôn chìm đắm xuống quê đây
Lác đác đường xưa bóng dáng gầy
Sương giá phũ mờ trên mái lá
Cánh cò bay vội dưới chân mây
Thương thời thơ ấu, lòng hoài cảm
Nhớ thuở phồn vinh, dạ ngất ngây
Lưu lạc bao năm miền đất khách
Mong cho làng cũ sống vui đầy…
 
          Văn Thanh