Góc khuất tâm hồn – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

0
32
         
Ngày tháng Bây Giờ 
Anh yêu thương,
 
          Đêm nay em viết những dòng thư với nỗi buồn ngất ngưởng, rèm mi vẫn thôi chưa khô lệ, môi chưa rạng rỡ nụ cười, mộng gì đâu, mơ gì nữa nhỉ?! Khi cuộc tình mình cách chia đôi nẻo, anh à!
          Sao anh vẫn lặng im, chẳng nói điều gì, cho em những ấm áp vừa lòng, em cô đơn nơi nầy, mà tình yêu không thắp sáng, anh đâu? Sao không chia sẻ cùng em nỗi trống trải nầy, em đã hoang phí cả một thời xuân tuổi ngọc, mà ngày gặp lại…Ôi! sao mịt mù xa thẳm…
          Anh là cánh chim trời, em là vùng mây trắng, gió thổi tạt mây xa, cánh chim tung bay vời vợi, mây khóc sầu cô đơn!!!
          Biết đến bao giờ anh mới hiểu được lòng em, hở anh? Anh được gì với bài thơ đăng báo, những lời comment, với những kẻ gợi tình… em rất ghét vì chính nó sẽ đưa tình yêu chúng mình rời xa nhau hơn nữa, dù hiện nay chúng ta cũng có gần nhau đâu! 
          Em chỉ là một phụ nữ bình thường, không có gì để cho anh ngoài trái tim bé nhỏ, một tình yêu đã dành cho anh với bao năm trời thương nhớ, không ai có thể thay thế anh dù trong phút giây ngắn ngủi, trong trái tim em anh chính là Thiên Chúa, mãi mãi ngự trị trong lòng em.
          Tình yêu, ai cũng muốn chiếm hữu không riêng gì em đâu, anh cứ hờn trách em nữa đi để thấy mình thanh thản hơn.
          Còn em được gì đây hở anh, bao nhiêu mùa xuân đi qua, bao nhiêu ngày thương nhớ, trên đại lộ dài hun hút, hàng me lộng gíó, và từng nụ hôn nồng nàn mỗi lần bên nhau, thật đam mê không thể kềm hãm được…
           Từng kỷ niệm lưu đày, đôi khi em muốn quên, muốn xóa nhòa tất cả, nhưng anh ơi em không thể quên vì nó đã là máu, đang từng ngày, từng ngày luân chuyển trong em, thì làm sao em quên được hở anh! Làm sao trong một lúc, một thời gian ngắn mà có thể  xóa nhòa được. Anh đã quên những lời hẹn thề chung thủy, anh đã dần xa em!
          Ngày tháng bây giờ dài lê thê, đời một người phụ nữ tuổi xuân có được bao lâu hở anh? Duyên phận đã làm em chậm một bước, lỡ một đời, em oán trách ai bây giờ, nên đành cam chịu…
         Lá rụng về cội, tương lai em sẽ được gì ngoài kỹ niệm đã xanh rêu, anh đã đem tình yêu của em mà đánh đổi những bài thơ đăng báo, để em phải thắt thỏm lo âu từng giây, trái tim em cực kỳ đau khổ… Thượng Đế ơi con van xin người ban cho con một tình yêu chân thật, chung thủy không dối lừa được không hở người.
          Em không biết rằng anh có đọc được những dòng tâm sự nầy không? Tình yêu của em có làm cho anh hiểu em hơn không? Và biết bao điều trong trái tim anh, có hay không hình bóng của em?!
          Đêm gần tàn, tâm tư đã cạn, em mong rằng anh sẽ mãi yêu em như em đã yêu anh.
          Ơi, tình yêu của em….
                   
Trương Thị Thanh Tâm 
Mytho 
 

Có liên quan