GÓC ĐỜI & KHÓC ĐI KHÓC ĐI – Duyên An

0
125

 

GÓC ĐỜI

 

Cần câu nhấp nhấp

miếng mồi choi choi

trăng chao mặt nước trăng soi

đêm và anh, người đàn ông nghiêng gầy

đem về em tiếng vạc kêu rung màn sương lạnh

 

Gió thì thào tiếng vọng

vô hình mà chiếc lá lao xao

em trên chiếc xe lăn dõi mắt tận phương nào

trông anh mà chẳng trông chờ gì số phận

nhà tình thương không đủ sưởi ấm đời cô quạnh

khi vắng vòng tay anh

 

Con cá quằn mình dưới trăng

chiếc lưỡi câu bạo hành găm chặt

nước kêu những âm thanh vỡ nát

gọi anh gọi em giữa sông đời trôi dạt

dưới ánh đóm lập lòe đan bóng đan tay

 

Người đàn ông nghiêng gầy về nhà trong buổi sớm mai

cánh cửa nghiến răng khàn tiếng

chiếc xe lăn góc nhà im lặng

vắng tanh

không giọt nước mắt nào

không tiếng thở nào

còn chỉ mình anh…

 

 

KHÓC ĐI KHÓC ĐI

 

Người đàn bà ụt ịt

bước ra từ góc khuất

tát vào mặt đứa bé còm nhom

khóc đi khóc đi

tiếng nấc cụt

nhanh hơn

rồi bỗng nhiên đứa trẻ gào to

cả người rung lên cơn điên lề đường

 

Có nhà hảo tâm dừng lại

ném tờ bạc vào cái sinh linh nhỏ

miệng lầm bầm vô nghĩa

nhíu đôi mày thương cảm

rồi bước vô tư thanh thản tâm hồn

nghĩ rằng đang để dành phúc đức cho kiếp lai sinh

 

Có nhà hiền triết lắc đầu

chiếc ví nằm yên trong túi quần

cho là giúp kẻ biếng lười

những kẻ vô nhân

những bại hoại ẩn cư trong cuộc sống

để hoàn thành cái triết lý nhân sinh

 

Có người sang trọng vội vã rời đi

bởi những mảnh đời kia xa lạ

với thời trang chói mắt rượu thơm cay nồng

với mỹ vị lầu cao xe đẹp

Sợ vấy lem đẳng cấp cuộc đời

 

Người đàn bà béo tốt

bước ra từ góc khuất

tát thật đau khóc đi khóc đi

đứa trẻ nấc cụt

lạc khàn giọng khóc xin

xin cái thứ mà nó chưa dùng đến bao giờ

chỉ biết chiều nay được nắm cơm ôi

nhờ cơn khóc của mình

vì nó chưa biết nhục

vì đói…

Duyên An

Có liên quan