GIỚI THIỆU TẬP THƠ “QUÊ LÒNG” CỦA BÙI THÔNG – PHẠM VĂN HOANH

0
61

Bùi Thông quê ở xã Đức Lân, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi là hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi. Anh vừa trình làng tập thơ thứ tư "Quê lòng" do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành tháng 11 năm 2018.

Tập thơ có nhan đề hơi lạ “Quê lòng”. Và cả tập thơ không có bài thơ nào có tên “Quê lòng”. Cách đặt nhan đề tập thơ có lẽ là một dụng ý của tác giả khiến người đọc phải tìm hiểu.

Tập thơ có 57 bài với 120 trang, là những rung cảm của Bùi Thông về quê hương, về những người thân, bạn bè, về những vùng đất anh đã đi qua…

Ngay đầu tập thơ người đọc bắt gặp hình ảnh quê hương Quảng Ngãi có “Thiên Bút phê vân”, “Liên Trì dục nguyệt”, “Thạch Bích tà dương”… với cảm hứng ngợi ca: “Em hãy về Quảng Ngãi cùng anh/ Sông Trà mùa này trong xanh đến lạ/ Mây Thiên Ấn giăng ngang chiều êm ả/ Nhịp mái chèo quyện lẫn tiếng chuông ngân/ …Cảnh đẹp quê mình em sẽ đắm say/ Ơi bát ngát hương “Liên Trì dục nguyệt”/ Dòng Vệ Giang vẫn muôn đời thao thiết/ Nhớ vô cùng hình ảnh chiếc lưng thon” (Về Quảng Ngãi cùng anh).

Không chỉ vậy, người đọc còn bắt gặp hình ảnh quê hương đẹp nên thơ và anh hùng trong “Hồn nước Việt thiêng liêng”, “Trọn tình Tổ quốc”…: “Đất nước ta rừng vàng biển bạc…/ Hơn ba ngàn hòn đảo giữa trùng khơi/ Hoàng Sa Trường Sa tồn tại bao đời/ Máu cha ông thấm trên từng đảo nhỏ/ …Dân tộc ta không hề biết sợ/ Không chịu khuất phục không chịu đớn hèn/ Bởi trong lòng mang hào khí Đông A/ Với khí phách Quang Trung, Hưng Đạo Vương…/ Với Bạch Đằng, Đống Đa, Chương Dương, Hàm Tử/ Nam Quốc Sơn Hà… Vọng mãi đến ngàn sau…” (Hồn nước Việt thiêng liêng)

Vẫn cảm hứng ngợi ca, đi đến đâu cảnh đẹp của quê hương, đất nước cũng thu vào tầm mắt của anh. Đến với Lý Sơn, hình ảnh “Hải đội Hoàng Sa” cắm mốc chủ quyền biên cương đất nước không chỉ đi vào thơ mà trở thành biểu tượng đẹp trong lòng người đọc: “Chùa Hang Thiên Khổng có tự bao giờ? Vẻ đẹp hoang sơ mang nhiều huyền thoại/… Hải đội Hoàng Sa từ buổi Lý Sơn/ Cắm mốc chủ quyền biên cương Đất nước/ Hoàng Sa Trường Sa đảo ta có được/ Máu cha ông thấm mặn những nơi này” (Tản mạn Lý Sơn). Đến với Trường Sa, hình ảnh anh lính nhà giàn đi vào thơ anh thật đẹp: “Dâng hiến tuổi xuân không hề nuối tiếc/ Canh giữ đất trời biển đảo quê hương/ …Câu thơ thần ngàn năm còn vang vọng/ Lính nhà giàn trước sóng gió đại dương” (Trường Sa vào xuân).

Tình cảm thiết tha, mến thương của tác giả dành cho đất và người còn được thể hiện qua nhiều bài thơ như “Huế thơ”, “Người con gái Vĩnh Long” “Đà lạt mộng mơ”, “Đi giữa Sài Gòn”, “Sài Gòn ngày trở lại”… Này đây ta bắt gặp vẻ đẹp của Huế với dòng Hương Giang thơ mộng: “Ta lạc vào em Huế mộng mơ/ Mặc khách tao nhân quá sững sờ/ Bao nhiêu giấy mực dường như đã/ Không tả hết thần của Huế thơ.” (Huế thơ). Hay như mảnh đất Đà Lạt ngàn hoa cũng để lại niềm thương nỗi nhớ trong lòng tác giả: “Đà Lạt nồng nàn ru bản tình ca/ Đất trời cao nguyên mê hồn lữ khách/ Bên hồ Xuân Hương sóng chiều khơi mạnh/ Mặc khách tao nhân lời thơ tơ vương/ …Mai xa em rồi nghe lòng nuối tiếc/ Xứ sở sương mù mây khói hương hoa/Thời gian trôi ngày tháng phôi pha/ Đà Lạt mộng mơ vào trong nỗi nhớ.” (Đà Lạt mộng mơ).

Bên cạnh tình yêu quê hương đất nước, còn có những bài thơ viết về tình bạn, về người thân với những kỷ niệm khó phai mờ như” Ngày ấy anh đi”, “Tiễn anh”, “Cháu gái nội”… Những bài thơ này mộc mạc chân thành thể hiện được tình cảm sâu đậm của anh dành cho bạn bè, người thân… “Thương anh nhớ mấy cho vừa/ Sóng lòng quặn thắt tiễn anh niết bàn…” (Tiễn anh).

Tập thơ “Quê lòng” của Bùi Thông, với bút pháp truyền thống, lời thơ giản dị không trau chuốc, nhưng chứa đựng biết bao tình cảm thân thương khiến trái tim người đọc rung động. Hy vọng tập thơ sẽ đọng mãi trong lòng bạn đọc.