GIÁNG SINH – Dịch Vuhnid

0
49

 

 
Bầu trời đen, mặt đất trắng;  
– Vòng quanh trong chuông vui mừng!-  
Chúa ra đời; – Trinh nữ ngắm  
Trên gương mặt Người sáng trưng.  

Không có vỏ che, màn chắn
Để đắp đứa bé lạnh run;
Chỉ có bức tranh màng nhện
Treo từ chùm tia mái vòm.

Người trên rơm tươi run rẫy,
Xin thưa con là Jésus,
Và nghe ấm trong giường cũi
Hơi lừa và bò thở ru.

Tuyết nương lề rơm dệt mái,
Nhưng bầu trời rạng rỡ xanh
Và mọi thần linh màu trắng
Trẻ hát: ”Giáng Sinh! Giáng Sinh!”

                                                       
Vuhnid    

Nguyên tác

Noël. 

               Poème de Théophile Gautier   

Le ciel est noir, la terre est blanche;
— Cloches, carillonnez gaîment! —
Jésus est né; — la Vierge penche
Sur lui son visage charmant.

Pas de courtines festonnées
Pour préserver l'enfant du froid;
Rien que les toiles d'araignées
Qui pendent des poutres du toit.

Il tremble sur la paille fraîche,
Ce cher petit enfant Jésus,
Et pour l'échauffer dans sa crèche
L'âne et le bœuf soufflent dessus.

La neige au chaume coud ses franges,
Mais sur le toit s'ouvre le ciel
Et, tout en blanc, le chœur des anges
Chante aux bergers: "Noël! Noël!"  

Théophile Gautier