ĐỌC THƠ MÀY… – Võ Tấn Hùng

0
21
ĐỌC THƠ MÀY…
Võ Tấn Hùng

Đọc thơ mày… đêm thu mưa lích rích,
Gió khẽ khàng lành lạnh phả ngoài song.
Những vần thơ tự sự rất sáng trong,
Nghe chân chất như làng quê Tân Định.
 
Đọc thơ mày…thương tiếng cười khúc khích,
Khuôn mặt trái xoan nhỏ bạn Quy Nhơn.
Rất vô tư nào có biết giận hờn,
Viên đạn lạc cướp người ta đi mãi?
 
Đọc thơ mày… khiến cho tao nhớ lại,
Chiếc đèn dầu leo lét một thời xa.
Muội khói đen thui ám cả làn da,
Soi nét chữ trên từng trang sách nhỏ.
 
Đọc thơ mày… nhớ những ngày kham khổ,
Biển giã quê hương xơ xác đói nghèo.
Những chiếc lưng trần cầm đuốc quắt queo,
Con Còng gió nhanh chân không chạy thoát?
 
Đọc thơ mày… còn nghe thơm vị ngọt,
Thịt con dông bắt bẫy ở rừng dương.
Đãi bạn bè đâu chỉ chén rượu suông.
Dẫu cực khổ vẫn cười vui thù tạc,
 
Đọc thơ mày… như đời không tiếng nhạc,
Đâu mẹ hiền che chở đám con thơ?
Giữa chợ đời thật tội nghiệp bơ vơ,
May có chị đôi vai gầy gánh vác.
 
Đọc thơ mày… nghe tiếng dao loạt soạt
Khúc cây khô thành chiếc vụ thời thơ.
Dạy cháu chơi, lòng chợt nhói sững sờ
Nhớ thuở xưa cặm cụi ngồi cha đẽo?.. 
 
Đọc thơ mày… ngẫm cơ duyên cũng khéo,
Hai thằng mình một cú đá thân nhau.
Cám ơn đời cho đến mãi ngàn sau,
Miền Đất Võ, dãi Sông Trà xanh thắm!
 
Bình Định,29.09.2019
Võ Tấn Hùng
 
( Ảnh tác giả và nhà thơ Lê Dũng tại thị xã An Nhơn, Bình Định)