ĐỌC “CHUYỆN ĐỜI TÔI” NGUYỄN THỊ NGỌC DIỆP – CHÂU THẠCH

0
12

Phải nói ngay Nguyễn Thị Ngọc Diệp không phải là nhà văn, cũng không phải là một cây bút rành viết. Tác giả viết “Chuyện Đời Tôi” trên dòng thời gian facebook của mình có tên là To Doan như là một hồi ký để tâm sự với bạn bè về quá khứ của đời mình. Đây là một hồi ký viết trích đoạn, kể lại từng câu chuyện một. Đọc và nối kết từng câu chuyện xảy ra, bạn đọc không chỉ hiểu về một quá khứ lao lung của tác giả mà còn hiểu thêm về bối cảnh của một thời kỳ đầy biến động đau thương trên giải đất miền nam nước Việt. Bằng những lời văn không chuyên, lối văn chấm, phết, sắp xép câu từ không đúng cú pháp nhưng vẫn trôi chảy, mạch lạc, tác giả đã cuống hút người đọc say mê theo dõi câu chuyện, gây cảm xúc cho nhiều người phải rơi lệ. Nếu không nói quá, thì một cách vô thức, Nguyễn Thi Nhọc Diệp đã tạo ra một phong cách viết độc đáo mà các nhà văn chuyên nghiệp cũng khó làm được như thế.

Ở những câu chuyện đầu, kể về tuổi trẻ của mình, Diệp cho biết nhà rất nghèo, ở truồng suốt năm tháng, không đi học nên không biết chữ. Lớn khôn một chút, Diệp vào đời và có cơ hội cho Diệp học chữ nước Đức trước khi học chữ quốc ngữ. Người viết nghĩ rằng, có thể vì học như thế nên ngày nay văn của Diệp có lối hành văn pha trộn hai ngôn ngữ, tạo nên một phong cách lạ vừa dễ thương vừa hấp dẫn.

Tuổi trẻ của Nguyễn Thị Ngọc Diệp có thể nói là “Tuổi thơ dữ dội” như lời comment của bạn đọc Tịnh Tâm dưới bài viết của Diệp. Trong tuổi thơ dữ dội đó, một tình yêu nảy sinh rất tự nhiên, như một đóa hoa của cây cỏ đầy gai nở ra trong mưa gió. Đóa hoa ấy cũng không biết rằng chính nó đã nở và nó đã tàn trong bão táp nhưng hương nó đọng lại trên dòng facebook của Diệp ngày hôm nay.

Trong câu chuyện về tuổi thơ dữ dội đó, Nguyễn Thị Ngọc Diệp còn viết về “Ký ức những ngày thơ dại và nước mắt”. Tác giả đã quay lại với dòng sông kỷ ức của tuổi thơ, trong đó có một dòng sông quê hương đã nhận chìm những người thân yêu của mình trong “Tháng mười thương đau”, có những biến động trên quê hương với máu, lửa và nước mắt đã không ngừng đày đọa  phủ phàng lên đời sống của mẹ, của chị của anh và của chính mình. Điều đó đã khiến em bé Diệp còn vị thành niên đã dấn thân vào đời.

Thế rồi, hồi ký đi tiếp đến một miền “An Hòa đất đỏ mưa bùn nắng bụi mịt mù” mà ở đó đứa bé chưa hết tuổi thơ, bằng nghị lực của mình đã vươn lên giữa sự đố kỵ, giữa gian ác của người cùng chung một tiếng nói. Thế nhưng cũng cảm ơn đời, có những bàn tay của ân nhân xa lạ, không chung tiếng nói đã giúp cô trụ được và lớn lên trong cuộc sống.

Rối thì đứa bé trưởng thành. Rồi thì thiếu nữ lấy chồng. Rồi thì biến động của đất nước. Người thiếu phụ Trần Thị Ngọc Diệp lại tiếp tục bị đời vùi dập bởi trăm ngàn bão táp trên cuộc đời mình. Trần Thị Ngọc Diệp và con cái phải trú ngụ bên thềm nhà, vượt biên bị bắt, chịu nhục hình khổ sai, đối phó với biết bao thế lực công và tư để tồn tại làm Người trong cuộc sống.

Hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai, nhưng hình như trời muốn thử lòng người, Ngọc Diệp lại tiếp tục nhận chịu những nỗi sầu tại nơi định cư mới: nước Đức. Ở đó trong cuộc sống đầy đủ về vật chất, Nguyễn Thi Ngọc Diệp vẫn còn đối diện với biết bao trăn trở, trăn trở về quá khứ, trăn trở về quê hương,  và trăn trở về những hệ lụy trong hiện tại mà chẳng bao giờ đời buông tha.

 

Hình như tác giả mới viết một phần rất nhỏ “Chuyện Đời Tôi” trên dòng thời gian facebook của mình có tên Tu Doan. Mỗi ngày Ngọc Diệp viết một, hai đoạn tùy theo cảm xúc của mình và thời gian cho phép. Tuy câu chuyện chỉ được kể lướt qua, hứa hẹn còn nhiều mẫu chuyện khác, nhưng ta thấy đã làm cho có nhiều lệ  rơi và tiếng thổn thức cũng nhiều.

Sở dĩ bạn đọc đồng cảm nhiều với “Chuyện Đời Tôi” vì đây là những trang hồi ký có thật hoàn toàn, kể lại với một lời văn dung dị chất phát. Sự thật đó khiến ta cảm động không chỉ vì nỗi gian lao của một đời người mà còn cảm động bởi đức tính kiên trì, nhẩn nhịn, chịu đựng, cương trực để mỗi ngày mỗi lớn lên giữa xã hội về vật chất và phẩm giá của mình.

Tôi muốn chấm dứt bài viết bằng cách  gởi đến quý vị đọc tiếp bài thơ của một thi nhân, vì cảm động “Chuyện Đời Tôi” mà làm nên một tuyệt tác:

CÔ ĐƠN

* mến tặng chi To Doan

         Thơ Lê Thị Quỳnh Dung

Ai đã đi qua những cơn phong ba lịch sử
Giờ vẫn còn nhói lòng khi nhớ lại thế kỷ qua
Trong chiêm bao tưởng như ai la hét
Ai than khóc dập vùi trong địa ngục trần gian

Chỉ khác nhau hai luồng suy nghĩ
Anh và em coi như kẻ đối đầu
Ai cũng giành cho mình lẽ phải
Rồi cuối cùng đất mẹ vạc dầu sôi

Mười sáu tuổi tôi hãy còn ngơ ngác
Biết rẽ lối nào sau bài học công dân
Nhiều thông tin bị mờ che hai ngã
Rất vô duyên tôi lại ngã vô mình

Nên suốt đời cô quạnh lênh đênh

Nay lịch sử đi qua ta nhìn lại
Nhục hay vinh cũng giai đoạn thôi mà
Số phận là cái gì ta không cưỡng được
Đất nước, giai nhân hay xứ sở mỗi con người

Mỗi linh hồn xuất phát điểm mù khơi
Mơ về lại sau những ngày thống khổ
Về , đâu thấy bóng hình ai năm cũ
Dạ, bùi ngùi rồi cất bước đi xa

Chuyến sau biết có còn người nhớ đến ta?

                     LTQD

Có liên quan

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here