Đọc “BẾN SÔNG QUÊ” , NHỮNG NỖI NIỀM TÂM SỰ của Lê Thanh Phách – Phạm Văn Hoanh

0
74


Lê Thanh Phách sinh năm 1964, ở Đức Lợi, Mộ Đức, Quảng Ngãi, hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi. Anh vừa trình làng tập thơ thứ ba "Bến sông quê" do Nhà xuất bản Văn học ấn hành tháng 12 năm 2017.

61 bài thơ trong "Bến sông quê" là những ký ức tuổi thơ, những hoài niệm cội nguồn, những cảm xúc về người thân, về quê hương đất nước của nhà thơ Lê Thanh Phách. Đặc biệt anh đã dành cho "Bến sông quê" những ân tình sâu lắng, những cảm xúc đậm đà của tâm hồn thi ca. "Mãi mười năm chưa thăm lại bến xưa/ Nhớ tha thiết cánh buồm nâu một thuở/ Xoan hoa tím, tím riêng bờ nghiêng nở/ Buồn theo chân từ buổi gió sang mùa"(Cố hương).

"Bến sông quê" ngày xưa luôn là nơi dân làng gặp gỡ, chuyện trò, sinh hoạt. Nơi những người mẹ, người chị, người em ra sông giặt giũ, tắm mát. Nơi những trẻ thơ bơi lội giữa trưa hè… Giờ xa quê trên bước đường viễn xứ, nhà thơ lại tha thiết nhớ và cảm thấy như mắc nợ. "Tôi nợ dòng sông, như cánh đồng nợ nước/ Những đôi bờ khuya khoắc xóm làng yên./ … Em có giữ tiếng gọi đò thổn thức/ Tôi quay về nước mắt đẫm thành thơ" (Thương nhớ dòng sông). Những cảm xúc mãnh liệt này đã khiến người đọc nhớ lại kỷ niệm xưa cũ bên dòng sông quê, nơi "Có con đò tuổi thơ trên bến". Nhưng điều khiến tôi tâm đắc là hình ảnh dòng Vệ Giang ám ảnh hồn thơ anh từ thuở thiếu thời. "Tôi thả xuống dòng sông/ Những kỷ niệm xưa cũ/ Chiều Vệ Giang man mác điệu buồn xa/ Những mảnh gốm mài mình ngàn năm dưới phù sa" (Vệ Giang). Nỗi nhớ ấy chợt trào lên dạt dào và tha thiết, khi anh phải sống xa quê. "Ngỡ khói làng lên từ chái bếp ngày Đông/ Mẹ xông chiều ấm lại/ Bước con trên đường viễn xứ/ Tha thiết tiếng gọi bên sông rong đời lữ thứ/ Muộn màng ngày rơi ai lỡ bước đường" (Ngày nhớ bên sông).

Hình ảnh người mẹ là đề tài muôn thuở của thơ ca, nhưng để lột tả hết cảm xúc quả là vấn đề không dễ. Ở "Bến sông quê" nhà thơ Lê Thanh Phách đã làm được. Dồn nén tâm tư trong những ngôn từ chân mộc, anh đã khắc họa được tình thương bao la của người mẹ hiền suốt đời tận tụy lo lắng cho con. "Trên đôi vai mẹ/ Gánh gồng chạy giặc triền miên/ Gánh cả quê hương/ Vào trong giấc ngủ ưu phiền" (Đôi bầu Quảng). Hay: "Đêm yên bình nghe tiếng mẹ ru nôi/ Mưa nắng trần gian xao xuyến bồi hồi/ Gió chướng mắt buồn thăm thẳm đợi/ Phương xa một cánh buồm trôi./ … Tôi đốt rơm thơm gói tình quê theo khói/ Ấm khung trời tha thiết mẹ ru nôi" (Một miền quê). Lời thơ thật nồng nàn, sâu đậm. Nó man mác một nỗi niềm làm cho người đọc có cảm giác lâng lâng một niềm thương cảm.

Bên cạnh những nỗi niềm ấy, người đọc "Bến sông quê" không khỏi xót xa cho nỗi niềm yêu đau đáu của mối tình đầu. "Bằng lăng hoa nghiêng tím phố/ Nẻo chiều em vội về đâu/ Tôi thương bàn chân ai nhỏ/ Dẫm đau lên mối tình đầu./ … Mai em có về phố cũ/ Chân quen lối nhỏ đường mờ/ Môi thơm mắt buồn đôi dạo/ Niềm đau biết đến bao giờ? (Phố cũ).

Trong "Bến sông quê", ngoài những bài thơ viết về những ký ức tuổi thơ, những hoài niệm cội nguồn, những cảm xúc về người thân, nhà thơ Lê Thanh Phách còn biểu lộ tình cảm của mình đối với quê hương đất nước qua một số bài thơ như "Đảo nhỏ", "Ngày mưa", "Ký ức đảo", "Có chúng tôi ở Trường Sa"…

Có thể nói rằng tập thơ "Bến sông quê" của nhà thơ Lê Thanh Phách chứa đầy những nỗi niềm tâm sự. Với sự đa dạng về thể thơ và cách sử dụng thủ pháp nghệ thuật tu từ, tập thơ "Bến sông quê" của anh sẽ lắng sâu và lan tỏa vào tâm hồn người đọc.

PHẠM VĂN HOANH
HỘI VHNT QUẢNG NGÃI

Có liên quan