Diệp Vy (LỠ DUYÊN – VÁ – TÌM MIỀN TUỔI DẠI)

0
12

 

 

 

 

 

 

 

 

Diệp Vy

LỠ DUYÊN

 

Giật mình

Tóc đã hoa râm

Soi gương

Lấm tấm bao lần xuân qua

Duyên như ngồng cải

Đã già

Lún đồng tiền

Đã phôi pha nụ cười

Đêm nằm

Đếm giọt sương rơi

Trĩu buồn

Sao mãi rối bời tâm tư

Nửa mơ

Nửa thực

Nửa hư

Mất nhau

Không tiếng tạ từ lặng thinh

Bao năm

Chị vẫn kiếm tìm

Xác thân anh

Đã lẫn chìm vào đâu

Trường Sơn

Rừng vẫn xanh màu

Phải chăng

Anh đã góp màu phù sa

Nghẹn lòng

Nuốt những xót xa

Cất sâu

Một thủa

Bướm hoa

Chạnh buồn                 

 

  

 VÁ

    

Chị ngồi vá áo đăm chiêu

Mắt xa xăm dõi bao điều cũ xưa

Tóc thời gian rụng lưa thưa

Nỗi đau ngày ấy

                    ắp vừa cuối tim

Lặng buồn

           Xâu chỉ luồn kim

Xót xa

         Tưởng nhớ bóng hình người thân

Áo xưa

           Vá lại bao lần

Sao không  kết được

              Đường trần song đôi

Người xưa

         ở lại trên đồi

Nằm trong nắng gió

             Đất trời cao nguyên

Bao năm

             Chôn kín tình riêng

Chị thầm trò chuyện

             Linh thiêng áo người

Nơi xa

             Người đã ngậm cười

Hoàng hôn

             Nhuộm tím góc đời chị tôi

Bên thềm

            Chiếc lá vàng rơi

Quạnh hiu

           Dáng chị tôi  ngồi xâu kim

 

  

                 

 TÌM MIỀN TUỔI DẠI

 

Ta về

Lục khắp bờ đê

Tìm miền tuổi dại

Nón mê che đầu

Chân đi

Lỡ dại qua cầu

Trúc xinh

Lại phải dãi dầu nắng mưa

Tóc xanh

Giờ rụng lưa thưa

Thèm vòng tay mẹ

Thủa chưa lược cài

Nơi xa

Đêm vắng rất dài

Cô đơn

Quạnh đếm u hoài mắt cay

Xứ người

Bạc trắng đôi tay

Mưa sa bến đục

Nào hay phận buồn

Lặng thầm

Đếm giọt sầu tuôn

Trở về

Tìm lại cánh chuồn tuổi thơ

 

 

D.V  ( Đức Trọng – Lâm Đồng)

Có liên quan