Đêm. – Hà Văn Sĩ

0
30

 

 

 

 

 

 

Đêm.

Hà Văn Sĩ

 

 

Mong manh nhớ, mỏng manh thương 

Xạc xào cây ngủ cành sương mơ màng 

Thoảng mùi hương, gió lang thang 

Muôn trùng xa cách ngỡ ngàng chiêm bao. 

 

Chẻ đôi sợi nhớ cồn cào 

Gửi mây dặn nhớ : Khi nào gặp em 

Sóng lòng đêm cứ là  đêm 

Chảy vào tim cháy nỗi niềm khát em. 

 

Âm thầm tên cứ gọi tên 

Rẽ mây rạch núi tìm em … gặp mình.     

 

 Bình Phước, 17/3/2014. 

 

 

Chùm thơ bốn câu. 

 

Trĩu. 

Đêm nghiêng về một phía 

Nỗi nhớ trĩu hai đầu 

Tình yêu đến từ đâu 

Trăng muộn màng đầu núi. 

 

Lay. 

Khẽ khàng trong chốc lát

Hoa nở ngắm Nàng Đêm

Nửa khuya nhớ thức dậy

Lay nỗi buồn không tên.

 

Trắng.

Đã ngủ đâu mà dậy

Không giờ – trắng nỗi niềm

Đã không còn ai đợi

Mà sao chờ suốt đêm.

 

Mệt.

Anh thức gì cho mệt

Cứ thẩn thờ thành quen

Đêm lại cứ bật đèn

Ở phương em cũng mệt.

 

Sáng.

Tinh khôi màu áo trắng

Nàng Thơ sáng sân trường

Tiết học nào buổi sáng

Em gieo vần yêu thương.

 

 

                 19/3/2014

      H.V.S  (Bình Phước)