ĐÊM GIÓ HÚ & NỖI NHỚ CỰA MÌNH – Tuấn Nguyễn

0
54

ĐÊM GIÓ HÚ

(Viết cho ngày 27/7, tặng những người vợ các anh)

 

Nơi đại ngàn gió hú

mây trắng treo đỉnh trời

em hú qua khe sâu

em gào qua mười suối

về đi anh Mí thức dậy rồi

về đi anh ông mặt trời đã ngủ

 

ngày một ngày hai

theo lá cây kơ-nia rụng xuống

mùa vắng anh tiếng cồng chiêng sầu muộn

điệu xoang ai giữ nhịp em xoay

 

Anh nói với làng

hãy đi để có ngày mai

thằng bé con bây giờ đã chạy

níu dây gùi mẹ lên núi

con mắt hỏi cha đâu chưa về

 

Đêm phủ bóng rừng già

tiếng hoẵng lạc bầy gọi bạn

vang vọng giữa thung sâu

tiếng đàn môi ai đó tìm nhau

Mí cựa mình thức giấc

Giàng ơi! Sao nó vẫn chưa về

 

NỖI NHỚ CỰA MÌNH

 

Có một quãng đời đi qua

thời gian đã đặt tên ký ức

Có những nổi nhớ cựa mình

sao không thể gọi thành tên?

 

Cuộc đời này nhiều lắm chông chênh

Sao mãi tính suy những gì được mất

Bụi thời gian

mỗi ngày chồng chất

Có bóng đêm mới thấy quý ánh ngày

 

Có những sẻ chia 

ta nào có hay

Hờ hững đi qua vô tình vuột mất

Không chắt chiu chút nhụy sắc hương thơm

Con ong kia làm sao cho mật

Lay khẽ mặt hồ 

ta vô tình

đánh vỡ một mùa trăng

 

Tuấn Nguyễn

(Gia lai)

Có liên quan