CƠN MƯA ĐỜI PHÔI PHAI – Trúc Thanh Tâm

0
81

 

copy-of-ttt4

 CƠN MƯA ĐỜI PHÔI PHAI



 Về ngang trường đại học

 Vời vợi mắt buồn xưa

 Tóc em dài còn để

 Lợp bờ vai, nắng thưa!



 Hàng cây xanh kỷ niệm

 Người cũ đã xa trường

 Mười năm, anh trôi nổi

 Mười năm, em nhớ thương!

  

 Con đường dài hun hút

 Quán cà phê ngày nào

 Cô bé mười năm cũ

 Giờ đã biết yêu nhau!



 Mười năm, anh có lẽ

 Hạnh phúc cũng no lòng

 Mười năm, em biết khổ

 Tình đầu sông, cuối sông!



 Xa nhau mười năm đó

 Những bão giông cuộc đời

 Những đam mê, nông nổi

 Nên tình là gương soi!



 Biết còn gì để nói

 Cho cuộc tình đôi ta

 Những ngày xưa hờn dỗi

 Những bây giờ xót xa!

 Mười năm dài vô tận

 Anh treo hoài ước mơ

 Mười năm, em chờ đợi

 Cùng nhau chung chuyến đò!



 Về ngang trường đại học

 Anh thấy buồn hơn xưa

 Mỗi người đi mỗi ngã

 Cuộc đời và cơn mưa!



 Ôi, mười năm để nhớ

 Hay mười năm để quên

 Làm người đâu phải dễ

 Dù rằng còn con tim!



 Hãy bay đi nỗi nhớ

 Trong phấn son cuộc đời

 Thương một màu mắt cũ

 Cơn mưa đời phôi phai!



Trúc Thanh Tâm ​( Châu Đốc – An Giang)

Có liên quan