CÓ PHẢI NGẦN ẤY TRONG NHAU – Phương Liên

0
85

 

 

A1

CÓ PHẢI NGẦN ẤY TRONG NHAU

Có phải ngần ấy… có trong nhau
Là chẳng đủ cho những ngày xa nhớ
Có phải mây chiều qua lối nhỏ
Loang vệt nắng tàn chia hai nửa mảnh tình côi

Có phải là từ đó mình chia phôi
Gió cuốn đi                                                                                       chiếc lá cuối mùa nghiêng ngả
Con phố khuya                                                                                   oằn lưng cõng ngày qua vội vã
Và đôi ta…                                                                                     chẳng còn bước chung đường

Có phải ngần ấy…                                                                            chẳng đủ để thắp lửa cho những yêu thương
Đã hơn một lần ta vội trao về nhau                                                                                 tình hối hả
Mưa bỗng rơi bờ vai lạnh se chiều Đông giá
Ta ..mình…chợt mi mắt ướt chạm đời nhau

Có phải ngần ấy ….chẳng đủ nên úa nhàu
Câu thơ quặn lòng trong chiều xưa hò hẹn
Gió rưng buồn hong lời tình nấc nghẹn
Ngần ấy….ngần ấy…                                                                              chẳng đủ để mình chung lối cũ tơ vương

Chiều bâng khuâng rưng rức gọi mùa thương
Níu giọt châu hạt nhòa bóng người qua lại
Bước chân in giọt chiều phai mắt lá
Ngần ấy..ngần ấy                                                                                   nào có đủ ..để chờ đợi …một lối về ……

Phương Liên (Thanh Xuân – Hà Nội)

Có liên quan