THƠ RAXUN GAMZATỐP (Phần 4) – Triệu Lam Châu dịch

Nét nổi bật nhất trong phong cách thơ Raxun Gamzatov là sự giản dị giàu chất dân gian, nhưng thấm đượm một trí tuệ thâm trầm, sâu sắc, đôi lúc có pha chút hóm hỉnh rất giàu chất dân dã của miền Đaghextan xứ núi. Nó thể hiện thành công tâm hồn mộc mạc, đôn hậu, giàu nghĩa khí của người miền núi quê ông, cùng những giá trị thăm thẳm của lịch sử và chiều sâu văn hoá của miền Đaghextan xa xôi mà gần gũi với chúng ta (Lời giới thiệu của dịch giả Triệu Lam Châu)

KHI NGÀY MAI ĐẾN – Victor Hugo – Phỏng dịch Tuấn Nguyễn

Ngày mai đây khi trời vừa hửng nắng

Cha sẽ đi, đi đến chổ con nằm

Cha biết rằng nơi ấy cõi trăm năm

Con đang đợi, đang mong chờ cha tới

Đóa hoa mọc lên từ cõi chết – Erich Maria Remarque (Nguyễn Khánh Tuyết...

Lời tựa cuốn tiểu thuyết Một thời để yêu và một thời để chết của tác giả Erich Maria Remarque (dịch giả Cô Liêu, nhà xuất bản An Tiêm) khẳng định: Tính cách lãng mạn trữ tình của Remarque là một đóa hoa mọc lên từ máu và bùn.

Aung Thinn, GIÁO VIÊN MẪU GIÁO – Người dịch: Nguyễn Khắc Phước

Sau khi xem bạn tôi dạy, tôi thật sự cảm thấy chột dạ. Tôi có phải là một giáo viên giỏi hay không? Tôi có dạy học sinh của tôi tốt như anh ấy hay không?

Giáng sinh tại trạm xăng – Nguyễn Khắc Phước dịch.

Lão quay lại  lấy bình thủy, mở nắp, và đưa cho người lạ. "Không còn nhiều, nhưng nóng và ngon. Cháo thịt hầm… Tự tôi nấu đấy. Ăn xong rồi có cà phê mới pha sẵn đó."

VŨ CÔNG – Bashir Sakhawarz – Người dịch: Nguyễn Khắc Phước

Nó nhảy múa theo bài maida, giống như một con bướm lượn quanh ngọn nến. Bàn chân nó chạm đất nhẹ nhàng, hài hòa với nhịp trống. Đôi tay chuyển động như sóng.

KỶ NIỆM VUI BÊN AO LÀNG – Htin Lin (Myanmar) Người dịch: Nguyễn Khắc...

Cứ đến hè và gần ngày Lễ hội Thắp đèn Thadingyut, tôi lại mong được về thăm làng của anh Hai Khant.
Thời học sinh, tôi thường về đó vào những dịp nghỉ lễ.

Luật sư Vương Công Đức và 'Trảng Bàng phương chí': Viết vì sự 'hoài...

Tự bỏ thời gian, tiền bạc để nghiên cứu viết sách Trảng Bàng phương chí, luật sư Vương Công Đức đã làm một việc mà ít người “dám chơi”, vì thông thường những loại sách như thế này đều được chính quyền địa phương đầu tư thực hiện.

Chuyện của Tóc Và Người. Nguyễn Bích Thủy

Cũng như bao nhiêu người đàn ông đã bị rụng gần hết tóc, cuối cùng chồng tôi quyết định cạo phăng đi mái tóc của mình để theo kịp “trào lưu” của thế giới. Giờ thỉnh thoảng nhìn chồng mình với cặp kính trắng và mảng đầu trơn láng tôi chợt nhớ lại còn đâu nữa mái tóc mềm bay bay đầy lãng tử của anh đã đến đón tôi vào những chiều hò hẹn như chỉ mới hôm nào đây thôi!!!

LÚC ĐẸP NHẤT CỦA CON NGƯỜI Truyện ngắn của Anil Chandra (Ấn Độ)...

Trong khi vợ tôi đang đi về hướng nhà bạn, tôi bước xuống đường để dạy cho thằng tài xế này một bài học. Hắn  kéo tấm lính xuống.