Đi qua mùa cũ – Tạp bút Phan Nam

0

Tôi không nhớ mình đi qua đi lại khúc đường này bao nhiêu lần. Tôi không biết có bao nhiêu thế hệ người trẻ đã từng vẫy gọi và chào tạm biệt mái trường tọa lạc trên con đường nơi tôi đã từng sinh sống và học tập.

Miếng đất hất cái tình – Tùy bút Thủy Điền

0
kể từ đó cho đến nay, cô Năm thề, cô không còn dòng họ với ai ở đây và cô cũng không bao giờ trở lại đất Bà Ụt nữa, vì « Miếng đất đã hất cái tình » mất rồi.

TA NỢ ƠN NGƯỜI – Tạp bút: Nguyễn Thị Thúy Ngân

0
Thời gian thấm thoát trôi, các con anh đã trưởng thành. Tóc anh đã trắng màu sương. Anh dồn tất cả thời gian cho thi ca, thơ phú.

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

0
Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.
Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.
Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.
Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Góc khuất tâm hồn – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

0

Em không biết rằng anh có đọc được những dòng tâm sự nầy không? Tình yêu của em có làm cho anh hiểu em hơn không? Và biết bao điều trong trái tim anh, có hay không hình bóng của em?!

BÊN DÒNG LÔ XANH – Tùy bút Giang Hiền Sơn

0

Đây Hà Giang. Đây là nơi “có đường đi trên mây lên tới cổng trời”. Đây là nơi con sông Lô chảy vào đất Việt, “có rừng cây thiên nhiên xanh biếc một màu”. Hà Giang - Thành phố trẻ nơi biên cương địa đầu cực Bắc.

GIÁC TÂM TRẦM TỊCH CÕI THI CA – Tâm Nhiên

0
“Sắc tức thị Không, Không tức thị sắc… sinh tử tức Niết Bàn” Đó là tiếng đàn Bát Nhã, Tâm Kinh mà thi sỹ thường lắng nghe và ca hát nhịp nhàng theo, từ sớm tới chiều trong liêu vắng cô liêu.

Em còn nhớ hay đã quên – Tùy bút Phạm Văn Hoanh

0
Đã bao mùa hè trôi qua tôi không còn nhớ nữa. Thế mà khi phượng thắp lên những ngọn lửa đỏ rực trên sân trường lòng tôi lại bồi hồi nhớ đến em. Một nỗi nhớ trải dài miên man và bất tận, nó cứ ám ảnh và để lại trong tôi một nỗi buồn tê tái.

ĐÊM BUỒN – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

0

Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi...giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh,

NGỌN ĐÈN TRƯỚC HẺM – Tản văn Phan Nam

0

Mưa giăng giăng khắp phố

Vương ánh đèn nặng nợ

KẾT NỐI

956Người hâm mộThích