THƯƠNG CHIẾC NÓN LÁ CỦA MẸ – Tùy bút: Phan Nam

Mẹ một đời vất vả là vậy nhưng khi chiếc nón hư gần hết mẹ vẫn không đổi nón mới. Mẹ hi sinh đội nón rách đi làm để chắt chiu từng đồng cho con mua quyển vở cây bút mới đến trường.

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì".Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

GIỮA PHỐ NGÓNG PHỐ – Tạp bút Phan Nam

Có một lần sau khi uống cafe xong, trên đường về phòng trọ xe tôi hư giữa đường. Tự dưng đang chạy vù vù, gió thổi mát rượi hai gò má, đôi mắt thong dong ngắm nhìn phố xá thì bỗng nhiên cái phựt... đứt mất tay ga.

LANG THANG TRÊN ĐỈNH HẢI VÂN – PHAN ANH – THU HIỀN

Đã có một thời nhắc đến Hải Vân (còn gọi là Ải Vân) là người ta phải khiếp sợ hãi hùng. Đến nỗi, sự khiếp sợ ấy đã ám ảnh mọi người và đi cả vào trong ca dao mà mỗi khi có việc buộc phải đi qua thì mọi người vẫn thường nhắc nhủ với nhau: “Đi bộ thì khiếp Hải Vân/ Đi thuỷ thì sợ sóng thần Hang Dơi”.

NGẨN NGƠ DẢI YẾM EM ĐEO – Tùy bút NGUYỄN THỊ MÂY

Yếm là một loại nội y của phụ nữ ta thời xưa. Khi đến tuổi dậy thì, các cô gái bắt đầu biết thẹn thùng và muốn che kín bộ ngực tròn căng của mình dưới dải yếm

DÁNG XƯA TÔI TÌM – Tuỳ bút Phan Trang Hy

Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm dáng xưa.

ĐÊM BUỒN – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi...giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh,

Mẹ ơi! Xin đừng có lần sau – Tùy bút Văn Lý

 Đếm thời gian, chỉ còn hai tháng nữa là đến lễ Vu Lan, ngày của mẹ. Ngày ấy ngoài những bông hồng tặng người thân con sẽ gắn trên ngực áo mình một bông hồng nhỏ, chỉ  nhỏ thôi, nhỏ hơn những bông hồng con gắn lên ngực những người thân của con, để biết rằng trong lòng con còn có mẹ”.

Bức thư của tổng thống gởi thầy giáo con trai

Abraham Lincoln (12 tháng 2 năm 1809 – 15 tháng 4 năm 1865) là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 16, người đã dẫn dắt nước Mỹ qua cuộc khủng hoảng lớn nhất, cuộc Nội chiến Hoa Kỳ, và người chấm dứt chế độ nô lệ tại quốc gia này.
Gần hai trăm năm trôi qua bức thư của tổng thống Abra-ham Lincoln vẫn còn nguyên giá trị xã hội, giá trị nhân văn, giá trị trí tuệ của nó. Thiết tưởng tất cả chúng ta nên đọc lại nhiều lần để suy ngẫm và chiêm nghiệm sẽ vô cùng bổ ích. Không chỉ trong công tác giáo dục, nuôi dạy con cái, học trò mà nó còn vô giá ngay cho tự bản thân mỗi con người chúng ta.
Dưới đây là nội dung bức thư:

Điều giản dị

Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi:
_ Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?...