TỰ SỰ NỖI ĐAU ĐỜI – PHẠM NGỌC THÁI

0
Nghĩ vậy, lòng cũng nguôi ngoai, đỡ đau buồn. Danh tính con sẽ vĩnh cửu như một kỳ nhân huyền thoạị ! Khi đó, người cha là nhà thơ Phạm Ngọc Thái này - Có nhắm mắt mà chết mới yên lòng.

ĐỂ TẤM VÁN Ở ĐÂY CHI VẬY ? – Tùy bút :...

0
Đó là khoảng giữa năm 1982, tại ngôi trường cấp 3 huyện Bình Minh . Cơm chiều xong , Xuân ~ cô giáo dạy Thể dục ở khu nội trú trường ~ mượn xe đạp của tôi để ra huyện họp .

SINH VIÊN THỜI BAO CẤP – Hoành Châu

0
Một hôm học tổ tại nhà Hường , mẹ bạn bảo cắt môn ngọt xào . Học xong 3:30 , chúng tôi xúm xít lột xước vỏ môn làm buổi cơm chiều

TÊN GIỐNG “đàn ông“ – Tùy bút TRẦN HOÀNH CHÂU

0
Oái oăm thay cho cái tên của người “ nữ “ mà không có lót chữ “ thị “ lại đệm vào chữ HOÀNH ngang dọc làm ai cũng tưởng đấng mày râu, hiên ngang , hiển hách ,,!

TIẾNG CHUÔNG DỊU DÀNG – Tùy bút Nguyễn Thị Mây

0
Bỗng dưng tôi thèm nghe tiếng chuông. Âm thanh dịu dàng phát ra từ bàn tay mẹ khi người cầm chiếc dùi bé xíu gõ nhẹ vào cái chuông đồng chỉ nhỉnh hơn cái bát một chút.

CHÚT TẢN MẠN VỀ CÁC ĐOẢN VĂN “TỰU TRƯỜNG” CỦA ANATLOLE FRANCE, “TÔI ĐI...

0
Ngày khai trường với kỷ niệm mơn man làm tôi nhớ đoản văn LA RENTRE'E DES CLASSES (TỰU TRƯỜNG) của nhà văn Anatole France - trích từ quyển “Le Livre de mon ami” (Cuốn Sách Của Bạn Tôi).

GIỜ HOANG VẮNG – TẠP BÚT LÂU VĂN MUA

0
Khi những ngày cuối cùng là khi tôi, những chuyện vặt vãnh xấu xí của sự tồn tại bắt đầu lái xe đưa tôi đến điên rồ như những giọt nước nhỏ tra tấn để cho rơi không ngừng khi có một chỗ trong cơ thể nạn nhân của họ, tôi yêu mến nơi ẩn náu xạ của giấc ngủ

NHÀ GỖ NGÀY CŨ – Tùy bút Nguyễn Thị Mây

0
Tôi được sống trong ngôi nhà gỗ yêu thương chỉ có mấy ngày nhưng cũng đủ để ký ức đong đầy hạnh phúc và mơ ước.

NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ TÌNH YÊU – Tùy bút Nguyễn Thị Mây

0
Buổi chiều. Khi nắng ngã sang màu tím nhạt, tôi hay ra ngồi trên băng đá để ngắm khách qua đường. Nhìn dòng người ngược xuôi, tôi dễ dàng nhận ra những chiếc mặt nạ yêu. Thật phong phú!

KÝ ỨC MÙ SƯƠNG – Tùy bút Bích Như

0
Ngày vui Đà Lạt và em giống như sương đã tan đi không sao tìm lại được. Rồi với thời gian tất cả sẽ phôi pha. Nghĩ về nhau chỉ còn trong ký ức mù sương.....

KẾT NỐI

960Người hâm mộThích