Tỉa Nhánh Cây Khô – Tùy bút MẶC PHƯƠNG TỬ

Ly dục tầm, Vô sân tầm, Bất hại tầm (thuộc thiện tầm), vì các tầm nầy không đưa đến tự hại, không đưa đến hại người, 

ĐÊM BUỒN – Tùy Bút Trương Thị Thanh Tâm

Nhưng nói như vậy chứ trên cõi đời nầy không có gì là tuyệt đối, vạn vật đều có thay đổi, trời còn có lúc nắng mưa, rồi thời gian sẽ trôi qua,

QUÊ NHÀ CHIỀU CUỐI NĂM – GIANG HIỀN SƠN

Xa quê đã mấy chục năm rồi. Hay chăng, trên muôn nẻo đường đời bất tận với những cơn gió se lòng, ai đó có còn khắc khoải hoài mong thương nhớ một trời ấu thơ: quê nhà tôi ơi …!

TỰ KHÚC NGÀY NOEL – PHAN ANH

Tôi không phải là con chiên của chúa. Nhà thờ đối với tôi là ngoại đạo. Nhưng chẳng hiểu sao, từ lâu lắm rồi, cũng chẳng nhớ nổi từ khi nào, những giáo đường thênh thang với những toà nhà kiến trúc uy nghi có cây thánh giá trên các vòm cao mái

HỒI ỨC VỀ BA – Bích Như

Đọc những dòng viết ngắn về ba của cô bạn, con gái nhà văn Sơn Nam, tôi chợt nao nao nhớ đến ba mình cũng là một người cầm bút và đã yên nghỉ cách nay hơn ba mươi năm.

LANG THANG TRÊN ĐỈNH HẢI VÂN – PHAN ANH – THU HIỀN

Đã có một thời nhắc đến Hải Vân (còn gọi là Ải Vân) là người ta phải khiếp sợ hãi hùng. Đến nỗi, sự khiếp sợ ấy đã ám ảnh mọi người và đi cả vào trong ca dao mà mỗi khi có việc buộc phải đi qua thì mọi người vẫn thường nhắc nhủ với nhau: “Đi bộ thì khiếp Hải Vân/ Đi thuỷ thì sợ sóng thần Hang Dơi”.

MỘT CHUYẾN MIỀN TÂY – Tùy bút: Trịnh Sơn – Lê Thiên Minh...

Trong một chuyến du hành Miền Tây Nam Bộ một tuần lễ đi từ Đông sang Tây, xuống Nam, vòng lại Đông, rồi từ Nam lên Bắc, trở lại Tây, vòng sang Đông về Vũng Tàu, tham quan gần hết 13  tỉnh thành Đồng bằng sông Cửu Long theo “Trại Sáng Tác bay” do Hội  VH-NT tỉnh BR-VT tổ chức,

CHUYỆN MỘT GIẤC MƠ – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom mình đưa tay khoác nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển. Thật sảng khoái!

ĐÊM BUỒN – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi...giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh,

Góc khuất tâm hồn – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Em không biết rằng anh có đọc được những dòng tâm sự nầy không? Tình yêu của em có làm cho anh hiểu em hơn không? Và biết bao điều trong trái tim anh, có hay không hình bóng của em?!