LỜI TỎ TÌNH RẤT VỘI – Truyện ngắn Nguyễn Thị Mây

Ngôi nhà dã biến mất. Không còn chút vết tích! Tựa như chưa từng có nó. Nơi đó, bây giờ là một cái dốc tuyệt đẹp thả dài từ cây cầu mới xây. Dọc hai bên đường cờ xí rực đỏ. Một cái băng màu mặt trời mới mọc căng ngang cầu. Chút nữa đây người ta cắt băng khánh thành, làm lễ thông cầu, nghiệm thu kỹ thuật.

NGOẠI Ô CHIỀU ĐÔNG CHÍ – Truyện ngắn VĨNH THÔNG

Tôi cố ý đến quán sớm hơn giờ hẹn, vì muốn có chút thời gian ngồi một mình, chỉ vậy thôi. Quán cà phê nằm khuất ở ngoại ô, có cái tên khá đặc biệt: Giáng Mi.

DƯỚI BÓNG RÂM TÀN PHƯỢNG – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

Tôi dừng lại, hít thật sâu rồi thở ra vài lần. Đã hết run. Có tiếng thúc giục:” Vào đi! “ Trống ngực lại đánh dồn dập. Tôi lấp ló một hồi mới dám bước vào văn phòng trường. Ba người trố “mười cặp mắt” nhìn tôi, nét mặt nghiêm nghị như sắp xử án

VÌ TA CẦN CÓ NHAU – Truyện ngắn VĨNH THÔNG

Trong bọn chúng tôi, Như là đứa bản lĩnh nhứt. Hay nói đúng hơn nó là đứa vô tổ chức, xề xòa, cẩu thả, và bất cần đời. Con Như - đứa nào chỉ nhắc đến tên nó thôi thì cả bọn cũng đủ phải ớn lạnh rồi!

CHỊ ĐỒNG – Truyện ngắn Đàm Lan

Chị có khuôn mặt đầy góc cạnh. Mới nhìn rõ ràng là không dễ cảm tình, thậm chí còn có cảm giác e dè chờn chợn. Không chỉ là gương mặt, tính cách chị cũng khá ngược ngạo với góc nhìn vốn mặc nhiên dành cho nữ phái.

BỨC ẢNH CŨ – Truyện ngắn Võ Anh Cương

Dì Hoa ra đi trong một buổi tối tháng tư. Được tin dì mệt tôi vội đến thăm không ngờ lại chứng kiến giây phút cuối của dì.

CON GÁI CÔNG THẦN – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Như có ai cầm gậy chọc vào tổ ong. Những tiếng vo ve túa ra, lan rộng. Tôi cũng có mặt trong đám trẻ túm tụm bàn tán chuyện Uyển tự xưng là con gái công thần.

HOA ĐỒNG CỎ NỘI – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

Cơn giận bốc lên đỉnh đầu, tóc Hoan dựng ngược, mắt tóe lửa đỏ quạch. Anh nghiến răng trèo trẹo, muốn  quay vào vả cho phù cái mỏ nhọn chanh chua của vợ cho hả tức. Lời phải không chịu nghe, cứ ong óng cái miệng.

NẰM VIỆN – Truyện ngắn Nguyễn Thị Mây

Tôi bực lắm. Tôi nhất quyết kỳ này, hết bệnh, ra viện. Tôi sẽ làm … thơ. Thơ ca ngợi những người khoác áo bờ-lu trắng, đáng yêu.

Cảm nắng – Truyện ngắn Lưu Quang Minh

Tuấn không nghĩ mình rồi sẽ thành ra nông nỗi này. Người ta gọi đây là gì? Cảm nắng ư?
Tất nhiên, Tuấn biết đây chưa thể là tình yêu được...