Chùm tản văn của Phan Nam

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những mùa hoa cỏ dại quê tôi. Hoa của hương đồng cỏ nội nhưng lại tràn ngập tình yêu và sắc màu. Đám trẻ con của đồng quê luôn thích thú với những mùa hoa mọc đầy ruộng đồng xóm nhỏ. Hoa ngũ sắc đã đi sâu vào trái tim tôi cho một thời thơ dại.

Ngoại & hoa khế. Tản văn Phan Đức Lộc

Chẳng biết những ngày cuối xuân, đầu hạ có nỗi niềm chi mà trầm lặng và u buồn đến thế? Qua ô cửa đã nhuốm màu rêu cũ, gió khẽ đong đầy một làn hương thầm thuần mộc, thân quen. Lắng lại lòng mình trong khoảnh khắc bình yên, bỗng nhận ra đã sang mùa hoa khế!

LỚN & LỚN – Mặc Phương Tử

Xét thấy, nếu chỉ y cứ vào niềm tin bởi một biểu tượng nào đó, trong khi ấy không có sự tu tập, không có sự chuyển hóa thân tâm, không hiểu pháp của bậc Thánh, không nhu nhuyến pháp bậc Thánh để tận trừ các việc làm bất thiện về thân-khẩu-ý, để quán chiếu các pháp vô thường, khổ, vô ngã, thì khác nào như một lữ khách đường dài tạm dừng chân nơi một lữ quán, nơi ấy chỉ là cuộc dừng chân rảo buớc quanh những việc khổ vui, được mất, hơn thua, vinh nhục.v.v… nơi cõi tử sinh, như một buổi chợ phù hoa đấy thôi!

​Một Đà Lạt để F5 – NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

Tôi gặp trên trang Facebook của những người yêu Đà Lạt một status, đại ý: Mình đang ở Sài Gòn, đang cần “F5 tâm trạng”, nhờ giới thiệu giúp một nhà vườn nào đó cần người phụ việc nhà, dạy trẻ con trong vài tháng, cam kết nghiêm túc, thu nhập không thành vấn đề.

Tinh khôi thơm mãi tháng tư về… – ...

Nắng, nhưng chưa là nắng. Gió nhẹ nhàng mơn man trên má đào thiếu nữ, những cơn mưa mùa Hạ bất chợt còn mê mải tận đẩu đâu, thiên nhiên đã cởi bỏ cái áo nàng Bân. Khí trời trong trẻo, vẻ thanh nhẹ còn như lẩn quất tình xuân, lòng bâng khuâng đón đợi tháng tư về.
(Trích)