Chiều cuối năm và giữa đêm trừ tịch – Tản văn Văn Lý

Chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian kết thúc một chu kỳ của một năm, khép lại cánh cửa năm cũ, hé mở ra một năm mới với những sự ước mong của một tương lai tươi đẹp.

QUÊN !!! – Tản mạn Đàm Lan

“Quên”. Đó là một thứ đặc hữu tính mà tạo hóa đã “cấp phát” cho loài người. Tất yếu có nhiều góc nhìn với khái niệm của một sự quá vãng trong nhiều hình thức trạng huống,

NGÕ TRƯỚC NGÕ SAU – Tản văn: Phan Nam

Trong từng ngôi nhà quê có lẽ mảnh vườn, ngõ nhỏ, góc sân là không gian sống gắn chặt với từng nhịp thở của cuộc sống.

Mướp trổ hoa vàng – NGUYỄN HỒNG VÂN

Chị chăm sóc lại vườn rau xanh ngát, trải lòng vô tư cùng những trái mướp cong cong lủng lẳng trên giàn mà một thời tuổi thơ chị gắn bó bên ngoại, bên mẹ hồn hậu thương yêu.

SẮC TÍM HOA SIM – Tản văn: PHẠM VĂN HOANH

Cuộc sống là vậy, thời gian không bao giờ trở lại. Hãy sống thật thân ái, sống vì mọi người để rồi khi xa nhau những kỷ niệm vẫn còn mãi trong ta.

KÝ ỨC CHỢ QUÊ – Tản văn Nguyễn Vĩnh Bảo

Chợ Hôm bây giờ không còn nữa, khu đất trước kia làm chợ nay đã là những ngôi nhà khang trang…theo như các cụ kể rằng chợ Hôm dần thưa khách là do tiếng vang vọng của hồn chợ không còn, khi đến gần thì mới biết là có chợ.

HOA SỮA VÀ NHỮNG CƠN MƯA… – Tản văn Phan Nam

Ba mùa đông xa cánh tôi đã quen đón hơi lạnh ùa về mà thiếu vắng vòng tay của một người. Hương hoa sữa vẫn ngào ngạt quấn con tim cô đơn trong dòng chảy của thời gian. Những chiếc ô không màu nhấp nhô trên từng góc phố kéo tôi về chùm ký ức đặc biệt có lẽ suốt cuộc đời nay tôi sẽ không bao giờ quên.

TRĂN TRỞ – Tản văn Trương Thị Thanh Tâm

Tuổi sầu lá mục, nghe cơn sóng kỷ niệm vỗ về trầm lặng man man, sao không giúp nhau một chút ngọt ngào cần thiết, một chút của yêu thương gắn bó sẽ trở thành hoan lạc đời đời...

EM VÀ LAPTOP – Tản văn VĨNH THÔNG

“Nầy em! Hãy bình yên em nhé! Những giọt nước mắt có bao giờ bắt nguồn từ tăm tối, mà luôn khỏi đầu bằng lòng người chân chất phải không em?”.

NGÃ RẼ TÌNH YÊU – Tản văn TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Anh có biết đời một người phụ nữ, được bao lần, vui, dài, ngắn thế nào? Anh có biết tình yêu được rồi nên đóng cửa con tim, sao anh cứ quẩn quanh bên dòng thơ lạ, là giết tình nhau có biết không?