TÌM LẠI CHÌNH MÌNH – KHÔNG ĐÚNG – Tản Mạn Đàm Lan

0
Có thể chưa đầy đủ lắm những cứ luận, chưa kiện toàn lắm những lý lẽ đủ thuyết phục cho một khái niệm, nhưng trong phạm vi mang tính khơi gợi phân tích cho tính chất một vấn đề, nhằm đưa ra một đúc kết và vận dụng cho hợp tình hợp lý trên nhiều phương diện

VIẾT CHO CON SUỐI BÊN NHÀ – Tản văn Đào Thị Thu Hiền

0

Chiều nay, sau bao tháng ngày xa quê, tôi lại trở về bên con suối nhỏ. Con suối bên nhà, con suối của tuổi thơ tôi, của xóm Vằng Mạ quê mẹ yêu thương.

MÁ – Tản văn Lê Thị Ngọc Nhi.

0
Vẫn là Má. Cái dấp dáng thong dong mà chịu đựng. Cái ánh mắt khi nhìn đã hằn vết chân chim mà đầ y triều mến. Bàn tay run run nhiều nếp nhăn với đường gân xanh. Má nắm lấy tay tôi dịu dàng ấm cúng

MỘT THỦA RƠM VÀNG – Tản văn PHAN ANH

0

Ngậm ngùi buồn thay cho rơm vàng một thủa. Mới đây nghe nói có một ai đó đã đổi vạ cho rơm. Người ta bảo, nông dân vùng ngoại thành đốt rơm đốt rạ nên nhiệt độ ở Hà Nội bị nóng lên; khói rơm, khói rạ tạo nên sương mù che mất phố mất phường, làm ngột làm ngạt không khí trong nội thành ...

​Một Đà Lạt để F5 – NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

0
Tôi gặp trên trang Facebook của những người yêu Đà Lạt một status, đại ý: Mình đang ở Sài Gòn, đang cần “F5 tâm trạng”, nhờ giới thiệu giúp một nhà vườn nào đó cần người phụ việc nhà, dạy trẻ con trong vài tháng, cam kết nghiêm túc, thu nhập không thành vấn đề.

SỰ XUNG ĐỘT – Tản Mạn ĐÀM LAN

0
Trong một xã hội đã băng hoại rất nhiều những giá trị đẹp lành thiện thì sự xung đột xảy ra ngày càng nhiều và mức độ tổn hại nghiêm trọng ngày càng lớn.

BÁNH QUÊ – Nguyễn Hồng Vân

0

  Cuộc sống bộn bề, phát triển cùng công nghệ hiện đại thường khiến ít ai còn nhớ về một thời quê mộc nhưng mỗi khi trông thấy hoặc thoảng nghe lời rao chân phương, mộc mạc gợi nhớ những món ăn bình dị ...

KHÚC GIAO MÙA, TẢN MẠN VỀ LỘC VỪNG – PHAN ANH

0
Người đời thường bảo con người sinh ra mỗi người một số, một phận. Nếu có số, có phận do trời sinh như thế thì cỏ cây hoa lá ắt cũng vậy. Như thế thì lộc vừng có lẽ thuộc dòng số “hưởng”.

TÔI VẪN YÊU MÀU NẮNG HẠ – Tản văn PHẠM VĂN HOANH

0

Mặc dù người xưa cảnh cũ đã đổi thay nhưng kỷ niệm những ngày nắng hạ vẵn không thể nào thay đổi trong tôi. Tôi vẫn nhớ, vẫn yêu màu nắng hạ vô cùng!

TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG? – Tản văn Phan Nam

0
Xưa kia, giếng làng là một trong những huyết mạch của làng quê. Cây đa – giếng nước – mái đình có thể gọi là những đặc trưng khó tách khỏi nỗi nhớ của biết bao người gìn giữ hồn xưa cõi làng. Những giọt nước mát của giếng làng thực khó tìm ở bất kì nơi đâu. Những cái giếng còn thơm mùi rêu phong thực sự gắn chặt với nỗi nhớ làm sao quên được. Nhớ những trưa nắng hè, tôi cùng đám bạn vui chơi lấm lem bùn đất về gột rửa dưới làn nước mát rượi.

KẾT NỐI

960Người hâm mộThích