Chùm tản văn của Phan Nam

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những mùa hoa cỏ dại quê tôi. Hoa của hương đồng cỏ nội nhưng lại tràn ngập tình yêu và sắc màu. Đám trẻ con của đồng quê luôn thích thú với những mùa hoa mọc đầy ruộng đồng xóm nhỏ. Hoa ngũ sắc đã đi sâu vào trái tim tôi cho một thời thơ dại.

Chén trà tri âm – Tản văn: PHAN NAM.

Trà dần cạn, đèn dần sáng, người dần nhạt. Màn đêm thăm thẳm ngoài kia phủ lên một màu lung linh huyền ảo của những ngọn đèn đường. Thưởng trà là cảm nhận dòng chảy vô tận của sự sống, dành cho người và dành cho ta.

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.

Mỗi mùa pháo hoa… – Tản văn: PHAN NAM

Lần đầu tiên được xem pháo hoa cách đây mười năm qua sóng truyền hình, khỏi phải nói tâm trạng của gia đình tôi nôn nao, háo hức lạ kỳ.

Chiều cuối năm và giữa đêm trừ tịch – Tản văn Văn Lý

Chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian kết thúc một chu kỳ của một năm, khép lại cánh cửa năm cũ, hé mở ra một năm mới với những sự ước mong của một tương lai tươi đẹp.

VỊ NGỌT ĐƯỜNG ĐEN XỨ QUẢNG – Tản văn: Phan Nam

Dẫu có đi xa đến phương trời nào đi chăng nữa thì ảnh bát đường đen là món quà tuyệt vời từ xứ sở, từ những con người chân đất đầy chất phác, lam lũ. Đất Quảng đặc biệt là vậy, từ những món quà giản dị nhưng lại vô cùng ấm áp, thấm đẫm tình người. Tán đường đen xứ Quảng đã đi sâu vào trong đời sống và tâm thức của người dân nơi đây.

KÝ ỨC CHỢ QUÊ – Tản văn Nguyễn Vĩnh Bảo

Chợ Hôm bây giờ không còn nữa, khu đất trước kia làm chợ nay đã là những ngôi nhà khang trang…theo như các cụ kể rằng chợ Hôm dần thưa khách là do tiếng vang vọng của hồn chợ không còn, khi đến gần thì mới biết là có chợ.

ẾCH ĐỒNG – Tản văn Võ Anh Cương

Rồi có một ngày tôi sẽ rủ họa sĩ Văn Lại và cả nhà thơ Tường Huy (nhà gần 117 Nguyễn Công Trứ) đến để cùng ông em Chính Lê làm một cái lẩu ếch để thưởng thức tài nấu ăn của một tay kỹ thuật nhà đài!

​Một Đà Lạt để F5 – NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

Tôi gặp trên trang Facebook của những người yêu Đà Lạt một status, đại ý: Mình đang ở Sài Gòn, đang cần “F5 tâm trạng”, nhờ giới thiệu giúp một nhà vườn nào đó cần người phụ việc nhà, dạy trẻ con trong vài tháng, cam kết nghiêm túc, thu nhập không thành vấn đề.

Hoa Bình an – Tản văn Ngọc Diệp

Thoát ra khỏi nút thắt cổ chai của khu rừng già, trước mắt cô là một đồng cỏ dài vô tận. Một màu xanh mướt mắt. Bướm vàng bướm trắng rập rờn đùa giỡn trong đám hoa dại li ti đung đưa cùng nắng sớm.