MÊNH MANG ĐÊM VỀ – Tản văn Đặng Việt Trinh

Chị đón tôi ở siêu thị của chung cư, mỉm cười rồi dẫn tôi lên nhà. Hai đứa con chị mừng rỡ chào dì. Dẫn tôi vào phòng, chị vội ra ngoài cho mấy đứa trẻ ăn.

Mỗi mùa pháo hoa… – Tản văn: PHAN NAM

Lần đầu tiên được xem pháo hoa cách đây mười năm qua sóng truyền hình, khỏi phải nói tâm trạng của gia đình tôi nôn nao, háo hức lạ kỳ.

Chén trà tri âm – Tản văn: PHAN NAM.

Trà dần cạn, đèn dần sáng, người dần nhạt. Màn đêm thăm thẳm ngoài kia phủ lên một màu lung linh huyền ảo của những ngọn đèn đường. Thưởng trà là cảm nhận dòng chảy vô tận của sự sống, dành cho người và dành cho ta.

CHUYỆN PHIẾM VỀ BÀ ĐẦM, ĐÍT VỊT, ĐẦU RỒNG – Nguyễn Khắc Phước

Theo tôi, nếu có giới thiệu thơ Trần Kế Xương trong chương trình phổ thông thì cũng chỉ giới hạn ít thôi bởi tư cách của nhà thơ này không phải là “tấm gương sáng để học sinh noi theo”.

CON AI ĐEM BỎ CHÙA NÀY – Tiểu phẩm Nguyễn Khắc Phước.

Có tình có lý thì đúng hơn. Trong trường này thì tình nhiều hơn lý. Mầy không nhớ ca sĩ người Pháp Johnny Hallyday mặc dù đã có hai con ruột vẫn nhận thêm hai con nuôi gốc Việt đó sao.

BÁNH QUÊ – Nguyễn Hồng Vân

  Cuộc sống bộn bề, phát triển cùng công nghệ hiện đại thường khiến ít ai còn nhớ về một thời quê mộc nhưng mỗi khi trông thấy hoặc thoảng nghe lời rao chân phương, mộc mạc gợi nhớ những món ăn bình dị ...

HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.

 HẠNH PHÚC KHI CÒN MẸ –  Thạch Sene

 Sớm ra đời trong một gia đình nghèo khó thiếu trước, hụt sau nhưng tôi may mắn là có được một người mẹ hiền lành, đảm đang, chịu khó, nhân hậu rất mực yêu thương chồng con. 

TÔI VẪN YÊU MÀU NẮNG HẠ – Tản văn PHẠM VĂN HOANH

Mặc dù người xưa cảnh cũ đã đổi thay nhưng kỷ niệm những ngày nắng hạ vẵn không thể nào thay đổi trong tôi. Tôi vẫn nhớ, vẫn yêu màu nắng hạ vô cùng!