MỘT CHUYẾN MIỀN TÂY – Tùy bút: Trịnh Sơn – Lê Thiên Minh...

Trong một chuyến du hành Miền Tây Nam Bộ một tuần lễ đi từ Đông sang Tây, xuống Nam, vòng lại Đông, rồi từ Nam lên Bắc, trở lại Tây, vòng sang Đông về Vũng Tàu, tham quan gần hết 13  tỉnh thành Đồng bằng sông Cửu Long theo “Trại Sáng Tác bay” do Hội  VH-NT tỉnh BR-VT tổ chức,

DU KÝ TÂY BẮC, XỨ SỞ NƠI ĐẤT TRỜI GẶP GỠ – THU HIỀN...

Tây Bắc xa xôi có những “bản sương giăng” và cũng có những “đèo mây phủ”. Nơi ấy không chỉ nổi tiếng bởi chiến trận Điện Biên làm trấn động địa cầu mà còn hút hồn bao người

BÁNH ÍT ĐI, BÁNH QUY LẠI – Jon Langford – Nguyễn Khắc Phước...

  "Nếu ông mở ngày hôm nay, ông sẽ có được một món quà miễn phí."
  "Món quà miễn phí là gì?"
  "Đồng hồ báo thức."

BỨC ẢNH CŨ – Truyện ngắn Võ Anh Cương

Dì Hoa ra đi trong một buổi tối tháng tư. Được tin dì mệt tôi vội đến thăm không ngờ lại chứng kiến giây phút cuối của dì.

Đêm Ngủ Mơ – Trương Thị Thanh Tâm

Thôi anh đừng có nỉ non 
Em chẳng xiêu lòng đừng muốn em tha 
Bao giờ anh trở lại nhà 
Trầu cau dạm hỏi, thì ta sum vầy..."

Khê Đon – Bắt trớn xanh luôn — Bút ký: La Ngạc...

Bà con dân tộc Khmer, năm nay đón tết Chôn Chnam Thmây kể từ ngày mùng một đến mùng ba tháng ba âm lịch. Năm nào cũng vậy già làng Cao Văn Khuôn cũng gọi điện thoại mời tôi lên đón tết cùng Khê Đon.

CON GÁI CÔNG THẦN – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Như có ai cầm gậy chọc vào tổ ong. Những tiếng vo ve túa ra, lan rộng. Tôi cũng có mặt trong đám trẻ túm tụm bàn tán chuyện Uyển tự xưng là con gái công thần.

CHUYỆN PHIẾM VỀ BÀ ĐẦM, ĐÍT VỊT, ĐẦU RỒNG – Nguyễn Khắc Phước

Theo tôi, nếu có giới thiệu thơ Trần Kế Xương trong chương trình phổ thông thì cũng chỉ giới hạn ít thôi bởi tư cách của nhà thơ này không phải là “tấm gương sáng để học sinh noi theo”.

CHUYỆN MỘT GIẤC MƠ – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom mình đưa tay khoác nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển. Thật sảng khoái!

ĐÊM BUỒN – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi...giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh,