BÁNH QUÊ – Nguyễn Hồng Vân

  Cuộc sống bộn bề, phát triển cùng công nghệ hiện đại thường khiến ít ai còn nhớ về một thời quê mộc nhưng mỗi khi trông thấy hoặc thoảng nghe lời rao chân phương, mộc mạc gợi nhớ những món ăn bình dị ...

KHI NGÀY MAI ĐẾN – Victor Hugo – Phỏng dịch Tuấn Nguyễn

Ngày mai đây khi trời vừa hửng nắng

Cha sẽ đi, đi đến chổ con nằm

Cha biết rằng nơi ấy cõi trăm năm

Con đang đợi, đang mong chờ cha tới

THƠ RAXUN GAMZATỐP (Phần 4) – Triệu Lam Châu dịch

Nét nổi bật nhất trong phong cách thơ Raxun Gamzatov là sự giản dị giàu chất dân gian, nhưng thấm đượm một trí tuệ thâm trầm, sâu sắc, đôi lúc có pha chút hóm hỉnh rất giàu chất dân dã của miền Đaghextan xứ núi. Nó thể hiện thành công tâm hồn mộc mạc, đôn hậu, giàu nghĩa khí của người miền núi quê ông, cùng những giá trị thăm thẳm của lịch sử và chiều sâu văn hoá của miền Đaghextan xa xôi mà gần gũi với chúng ta (Lời giới thiệu của dịch giả Triệu Lam Châu)

Đóa hoa mọc lên từ cõi chết – Erich Maria Remarque (Nguyễn Khánh Tuyết...

Lời tựa cuốn tiểu thuyết Một thời để yêu và một thời để chết của tác giả Erich Maria Remarque (dịch giả Cô Liêu, nhà xuất bản An Tiêm) khẳng định: Tính cách lãng mạn trữ tình của Remarque là một đóa hoa mọc lên từ máu và bùn.

HOA ĐỒNG CỎ NỘI – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

Cơn giận bốc lên đỉnh đầu, tóc Hoan dựng ngược, mắt tóe lửa đỏ quạch. Anh nghiến răng trèo trẹo, muốn  quay vào vả cho phù cái mỏ nhọn chanh chua của vợ cho hả tức. Lời phải không chịu nghe, cứ ong óng cái miệng.

Aung Thinn, GIÁO VIÊN MẪU GIÁO – Người dịch: Nguyễn Khắc Phước

Sau khi xem bạn tôi dạy, tôi thật sự cảm thấy chột dạ. Tôi có phải là một giáo viên giỏi hay không? Tôi có dạy học sinh của tôi tốt như anh ấy hay không?

CÁI LÔNG ĐUÔI VOI BẠCH – Truyện ngắn: Vũ Thiện Khái

Cả làng tôi, cả tổng tôi ngày xưa ai cũng biết suốt gần hai trăm năm nay nhà tôi đang cất giữ một đoạn lông voi bạch, di vật của cụ cố tổ từng làm quan lớn trong triều. Lúc còn niên thiếu quả thật tôi đã vài ba lần được tận mắt nhìn thấy nó. Chỉ nhìn thôi chứ tuyệt nhiên không được đụng tay vào. Đó là vào những dịp giỗ lớn trong năm.

HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.

BỘ ẤM TRÀ MẠNH THẦN – Truyện ngắn: Vũ Thiện Khái

Ông cáo bệnh chối từ, ngày ngày đóng cửa ngồi mọc rễ trên bộ tràng kỷ cổ. Mỗi sáng chưa bảnh mắt đã lôi bộ ấm Mạnh Thần cụ tổ mang về từ cố đô Huế, pha trà uống một mình.

Giáng sinh tại trạm xăng – Nguyễn Khắc Phước dịch.

Lão quay lại  lấy bình thủy, mở nắp, và đưa cho người lạ. "Không còn nhiều, nhưng nóng và ngon. Cháo thịt hầm… Tự tôi nấu đấy. Ăn xong rồi có cà phê mới pha sẵn đó."