LAI RAI CHUYỆN ĐỜI – Truyện ngắn Vũ Thiện Khái

0
Con gái út tôi sinh năm 1983. Giấy khai sinh ghi nơi sinh xã Tân Thạnh huyện Tân Biên tỉnh Tây ninh. Ngày ấy, Tân Thạnh còn là xã kinh tế mới bề bộn vấn đề.

SẦU RIÊNG – Tản văn Lê Thị Ngọc Nhi

0
Ngước mắt lên nhìn trời xanh bao la, tình vẫn đẹp, mộng vẫn yên lành, ...Đôi cò trắng vờn qua .Hạ mĩm cười thoải mái: " Cảm ơn đời, cảm ơn người, cảm ơn mùa Sầu riêng của ta ơi!"

MẸ GIÀ TA ĐÓ – Tản văn Lê Thị Ngọc Nhi

0
Lòng nôn nao háo hức về thăm nhà thăm Ba Mẹ. Như én về với mùa xuân. Vẫn là Mẹ.

XIN HÃY ĐONG ĐẦY BỂ NƯỚC KHOAN DUNG TRONG MỖI NGƯỜI. – Văn Lý

0
Thay cho lời kết bài viết này. Xin mọi người hãy cùng suy xét tận tường rằng ai là kẻ đáng để ta phải lên tiếng. Đáng để ta chỉ trích dạy bảo.

VÀI DÒNG LAN MAN VỀ TỪ GHI TRÊN THIỆP CƯỚI – La Thụy

0
Vào mùa đám cưới, tôi thường nhận được thiệp mời. Xin nêu vài trường hợp về cách ghi trên thiệp. Khi chú rể là con trai út thì thiệp mời ghi là ÚT NAM.

TRĂNG BẠC ĐẦU – Truyện ngắn Nguyễn Thị Mây

0
Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mặt nước. Cơn gió thoảng qua đẩy đưa những chiếc lá úa trôi lững lờ trên dòng kênh. Bóng chị đỗ ra phía trước. Hai cánh tay giăng ngang theo chiều dài đòn gánh như cánh chim bay hối hả trong chiều.

GIẢI THIÊNG – Truyện ngắn Vũ Thiện Khái

0
Từ ngoài cổng, đứa con gái Chuột Nhắt cười hi hí đi vào, hai bàn tay xoa nhẹ vồng bụng nhô cao. Tinh ranh ai bằng thằng Chuột Nhắt giờ cũng bị bọn chúng lừa gạt.

MÁ – Tản văn Lê Thị Ngọc Nhi.

0
Vẫn là Má. Cái dấp dáng thong dong mà chịu đựng. Cái ánh mắt khi nhìn đã hằn vết chân chim mà đầ y triều mến. Bàn tay run run nhiều nếp nhăn với đường gân xanh. Má nắm lấy tay tôi dịu dàng ấm cúng

LÊN ĐƯỜNG – Truyện ngắn PHẠM VĂN HOANH

0
Ông Khoa trở mình, mồ hôi chảy ướt chiếc chiếu trúc. Dạo này sao ông thấy nhức mỏi toàn thân, hình như sức khỏe của ông có vấn đề. Nhưng ông không nghĩ đến chuyện bệnh tật mà lan man nghĩ đến chuyện khác.

TỰ SỰ NỖI ĐAU ĐỜI – PHẠM NGỌC THÁI

0
Nghĩ vậy, lòng cũng nguôi ngoai, đỡ đau buồn. Danh tính con sẽ vĩnh cửu như một kỳ nhân huyền thoạị ! Khi đó, người cha là nhà thơ Phạm Ngọc Thái này - Có nhắm mắt mà chết mới yên lòng.

KẾT NỐI

963Người hâm mộThích